Tóc bạc nhưng dáng thẳng như tùng, khí thế uy nghiêm.
“Đồng chí Cao Quân.”
Ông bước tới bắt tay thật chặt.
“Chào mừng đến ‘Long Mạch’.”
Ánh mắt ông chuyển sang tôi.
“Chắc đây là đồng chí Khương Ninh.”
“Chào thủ trưởng.” tôi hơi căng thẳng chào.
“Đừng khách sáo, cô gái.” ánh mắt ông dịu lại.
“Từ giờ cô là vị khách tôn quý nhất của ‘Long Mạch’.”
“Cũng là hy vọng cuối cùng của chúng tôi.”
Lời ông mang theo sức nặng của lịch sử và sự phó thác.
“Thời gian gấp, ta đi thẳng đến ‘Trạm Lõi Địa’.” Cao Quân nói.
“Thang đã chuẩn bị.” vị tướng gật đầu.
Ông đích thân dẫn chúng tôi qua khu căn cứ phòng thủ nghiêm ngặt.
Phong cách ở đây khác hẳn “Tổ Ong”.
Nó giống một pháo đài quân sự khổng lồ bằng thép và bê tông.
Đậm chất công nghiệp thô ráp kiểu Liên Xô.
Trên tường là dấu vết lịch sử năm mươi năm.
Mỗi viên gạch, mỗi thanh thép như kể câu chuyện thầm lặng.
Chúng tôi dừng trước cánh cổng hợp kim khổng lồ dày vài mét.
Trên cổng khắc hai con rồng cuộn.
Đây chính là lối xuống độ sâu ba nghìn mét.
Binh sĩ “Long Lân” đứng gác hai bên.
Họ mặc giáp ngoài xương màu vàng sậm nặng nề, vũ khí mang phong cách khoa học viễn tưởng.
Hoàn toàn khác trang bị mặt đất.
Vị tướng tiến lên, vượt qua ba lớp xác thực: mống mắt, giọng nói, gen.
Cánh cổng hợp kim nặng nề phát ra tiếng rền, từ từ nâng lên.
Sau cổng là một giếng thẳng đứng sâu không thấy đáy.
Một bệ thang khổng lồ đang lơ lửng.
“Từ đây xuống là thế giới khác.”
Ông vỗ vai Cao Quân.
“Tương lai quốc gia trông cậy vào các cậu.”
Cao Quân nghiêm trang chào.
Chúng tôi bước lên bệ.
Cổng đóng lại.
Cả thế giới chìm vào bóng tối và tĩnh lặng.
Rồi bệ thang bắt đầu lao xuống tâm đất với tốc độ kinh người.
08
Đây không phải là thang máy.
Nó giống một cú rơi tự do im lặng dẫn thẳng xuống địa ngục.
Bệ nâng khổng lồ lao xuống với tốc độ kinh người trong giếng sâu không thấy đáy.
Tôi có cảm giác nội tạng mình như sắp vọt ra khỏi cổ họng.
Nhưng bộ đồ hành động trên người tự động điều chỉnh áp suất bên trong.
Tôi không hề cảm thấy khó chịu về mặt thể chất.
Chỉ còn nỗi sợ vực sâu đến từ tận đáy linh hồn.
Xung quanh bệ là lớp vách bảo vệ bằng vật liệu trong suốt đặc biệt.
Chúng tôi có thể nhìn rõ các tầng địa chất bên ngoài.
Chúng lướt qua trước mắt như một cuốn biên niên sử địa chất tua nhanh.
Lớp đất, đá vôi, đá granite…
Màu sắc ngày càng sẫm.
Áp lực ngày càng lớn.
Ánh sáng bị nuốt chửng hoàn toàn.
Chúng tôi đang rời xa nền văn minh loài người, tiến về nơi bí mật bị chôn vùi hàng tỷ năm.
Khoảng cách ba nghìn mét chỉ mất chưa đến ba phút.
Khi tốc độ bệ cuối cùng cũng chậm lại.
Trước mắt tôi hiện ra một cảnh tượng không thể nào quên.
Cuối giếng mở ra đột ngột.
Một khoang ngầm khổng lồ không thể diễn tả bằng lời xuất hiện.
Nó lớn đến mức có thể chứa cả một thành phố.
Và ở trung tâm khoang.
Đứng sừng sững “cánh cửa” ấy.
Nhưng nó hoàn toàn không phải một cánh cửa.
Đó là một bức tường đen khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng.
Cao tới hàng nghìn mét, chiều rộng không thể đo đếm, kéo dài đến tận rìa khoang.
Bề mặt nhẵn như gương nhưng không phản xạ bất kỳ ánh sáng nào.
Nó giống như một mảnh hư không vũ trụ thuần khiết bị cắt ra.
Lặng lẽ chắn ngang nơi đó.
Tỏa ra cảm giác tĩnh lặng, vĩnh cửu, lạnh lùng với mọi thứ.
Trước nó, bệ nâng rộng như sân bóng rổ của chúng tôi nhỏ bé như hạt bụi.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Dù đã nhìn vô số lần trên mô hình 3D.
Khi tận mắt chứng kiến, sự chấn động và kính sợ từ bản năng sinh tồn vẫn khiến người ta không thể tự chủ.
Đây chính là tạo vật của “Con Mắt Biển Sâu”.
Đây chính là lối vào của “thành phố ngầm”.
Bệ từ từ cập vào một nền kim loại khổng lồ.
Đây chính là “Trạm Lõi Địa”.
Quy mô của trạm tương đương boong tàu sân bay.
Trên đó dày đặc thiết bị khoa học và cơ sở quân sự.
Hàng trăm binh sĩ “Long Lân” và nhà nghiên cứu bận rộn khắp nơi.
Nhưng không gian lại cực kỳ yên tĩnh.
Chỉ có tiếng máy móc vo ve khẽ.
Mọi cử động đều mang vẻ trang nghiêm gần như thành kính.
Họ đã canh giữ nơi này năm mươi năm.
Ngày qua ngày đối diện bức tường đen không thể hiểu.
Tâm trí họ đã được mài giũa cứng rắn như đá sâu dưới lòng đất.
Một ông lão mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, bước nhanh tới.
Ông là tiến sĩ Vương, trưởng nhóm khoa học của căn cứ.
“Đội trưởng Cao, cuối cùng các anh cũng đến.”
Ánh mắt ông đầy kích động.

