“Tình hình thế nào?” Cao Quân hỏi.

“Rất tệ.”

Sắc mặt ông lập tức trầm xuống.

Ông chỉ vào màn hình hologram khổng lồ trước bức tường.

Trên đó là vô số dòng dữ liệu phức tạp.

Vài tín hiệu năng lượng màu đỏ đang liên tục va vào một lớp chắn vô hình.

“Từ nửa giờ trước chúng tôi đã phát hiện tín hiệu của ‘Bóng Tối’.”

“Họ thật sự đã đến.”

“Họ có kỹ thuật thẩm thấu mà chúng ta không hiểu, đang thử phá trường năng lượng của ‘cửa’ từ bên ngoài.”

“Hệ thống phòng vệ tự động của ‘cửa’ vẫn tạm chặn được.”

“Nhưng tần suất và cường độ tấn công đang tăng.”

“Chúng ta không còn nhiều thời gian.”

Tâm trạng mọi người chìm xuống.

Hành động của “Bóng Tối” nhanh hơn dự đoán.

“Đồng chí Khương Ninh.”

Tiến sĩ Vương nhìn tôi, ánh mắt như nhìn báu vật hiếm có.

“Chúng tôi đã chuẩn bị xong cho cô.”

“Tất cả hy vọng đều ở cô.”

Tôi hít sâu, gật đầu.

Đến đây rồi, tôi không còn đường lui.

Cao Quân nhìn tôi, ánh mắt vừa hỏi vừa khích lệ.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi.”

Giọng tôi không lớn nhưng rất chắc.

“Hành động bắt đầu!” Cao Quân ra lệnh.

Mười hai đặc nhiệm lập tức vào đội hình chiến đấu, bảo vệ tôi ở trung tâm.

Chúng tôi tiến dần về phía bức tường đen.

Càng đến gần, áp lực vô hình càng mạnh.

Như có con mắt khổng lồ trong vực sâu đang lạnh lùng nhìn chúng tôi.

Tim tôi đập dữ dội.

Tôi cảm nhận hai “tín hiệu” trên người bắt đầu nóng lên.

Chiếc vòng cỏ lại phát sáng xanh.

Sáng hơn bất cứ lần nào trước đó.

Một cộng hưởng kỳ lạ đang hình thành giữa tôi và bức tường.

Trong đầu tôi xuất hiện những hình ảnh mơ hồ không thuộc về mình.

Biển sao sâu thẳm, hạm đội vỡ vụn, vụ nổ khổng lồ, và tiếng gầm đầy phẫn nộ…

Tất cả thoáng qua nhanh đến mức không nắm bắt được.

Nhưng tôi cảm nhận rõ nỗi buồn và cô độc khắc cốt.

“Khương Ninh! Cô sao vậy?”

Giọng Cao Quân kéo tôi về thực tại.

Tôi nhận ra mình ướt đẫm mồ hôi, mặt tái nhợt.

“Tôi không sao.”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ là… cảm giác rất lạ.”

“Chúng ta tới rồi.”

Tiến sĩ Vương chỉ phía trước.

Cách bức tường khoảng một trăm mét có một vòng tròn kẻ bằng vạch trắng.

Đó là điểm gần nhất loài người có thể tiếp cận suốt năm mươi năm.

Tiến thêm một bước sẽ bị trường lực vô hình bật ra.

“Đồng chí Khương Ninh, tiếp theo trông cậy vào cô.”

Giọng ông run nhẹ.

“Theo mô phỏng, chỉ người mang ‘tín vật’ mới vượt qua được trường năng lượng.”

“Cô cần đến sát ‘cửa’, đặt tay lên tường.”

“Dùng ý thức giao tiếp, đánh thức nó.”

“Chúng tôi sẽ hỗ trợ kỹ thuật từ đây.”

Tôi gật đầu, một mình bước vào vòng tròn.

Đặc nhiệm dừng lại, lập phòng tuyến bên ngoài theo lệnh Cao Quân.

Họng súng hướng về bóng tối xung quanh.

Tôi bước vào vòng.

Một cảnh tượng kỳ dị xảy ra.

Trước mặt tôi gợn lên lớp sóng như mặt nước.

Tôi bước xuyên qua.

Tôi đã vượt qua rào chắn vô hình chặn loài người suốt năm mươi năm.

Sau lưng vang lên tiếng kinh hô bị kìm nén.

Tôi không quay lại.

Từng bước tiến về bức tường đen như hư vô tuyệt đối.

Quãng đường trăm mét dài như cả thế kỷ.

Ánh xanh trên người tôi ngày càng mạnh.

Một lời gọi cổ xưa vang lên trong linh hồn như vượt qua hàng tỷ năm.

Cuối cùng tôi đứng trước nó.

Tôi đưa tay, run rẩy, chậm rãi áp về phía bề mặt lạnh như vực vũ trụ.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào tường.

Toàn bộ “Trạm Lõi Địa” vang lên báo động cấp cao chói tai.

“Báo động! Báo động! Trường năng lượng bên ngoài đã bị xuyên thủng!”

“Có vật thể lạ đang tiếp cận với tốc độ cao!”

Tiếng hét kinh hoàng của tiến sĩ Vương vang qua bộ đàm.

“Là ‘Bóng Tối’! Họ phá tuyến phòng thủ thứ nhất rồi!”

“Họ đã vào!”

Gần như cùng lúc.

Bức tường đen trước mặt tôi cũng biến đổi.

Bề mặt vốn nhẵn như gương bắt đầu gợn sóng như nước.

Một vòng xoáy khổng lồ cấu thành từ vô số tia sáng xanh xuất hiện ở trung tâm.

Hình dạng của nó chính là đồ tượng “Con Mắt Biển Sâu”.

Nó như sống dậy.

Một con mắt khổng lồ ngủ say hàng tỷ năm đang chậm rãi mở ra.

09

Khoảnh khắc con mắt khổng lồ mở ra.

Thời gian dường như ngưng lại.

Toàn bộ khoang ngầm chìm trong thứ ánh sáng xanh thẳm khó diễn tả.

Ánh sáng ấy không chói, nhưng mang uy nghiêm như xuyên thấu linh hồn.

Tất cả mọi người đều bị sức mạnh đó áp chế, không thể nhúc nhích.

Chỉ có tôi.

Tôi đứng ở trung tâm con mắt, tắm trong ánh xanh sâu thẳm.

Tôi không cảm thấy bất kỳ áp lực nào.

Ngược lại, có cảm giác như trở về nhà.

Một nguồn năng lượng ấm áp thân thuộc bao bọc lấy tôi.

Tôi cảm nhận “con mắt” đang quan sát.

Nó đang đọc ký ức, suy nghĩ, toàn bộ con người tôi.

Nó đang xác nhận “tư cách” của tôi.

Bàn tay tôi cuối cùng vẫn chạm vào bề mặt lạnh.