Hay đúng hơn, chạm vào chính trung tâm đồng tử của con mắt.

“Ù——”

Một âm vang không giống âm thanh, mà giống cộng hưởng linh hồn lan khắp không gian.

Vòng xoáy trên tường bắt đầu quay với tốc độ khủng khiếp.

Nó không còn là hình phẳng.

Nó trở thành một thông đạo ba chiều thật sự dẫn đến thế giới chưa biết.

Lực hút khổng lồ truyền ra từ bên trong.

Nhưng tôi vẫn đứng vững, không bị ảnh hưởng.

“Cửa… mở rồi!”

Tiếng hét của tiến sĩ Vương phá vỡ tĩnh lặng.

“Năm mươi năm chờ đợi! Cuối cùng cũng mở!”

Giọng ông nghẹn lại.

Các nhà nghiên cứu vỡ òa, ôm chầm lấy nhau, nước mắt tuôn rơi.

Đó là thành quả của nhiều thế hệ, là giấc mơ cả đời của vô số nhà khoa học.

Hôm nay cuối cùng đã thành hiện thực.

Nhưng giọng Cao Quân như gáo nước lạnh dội xuống.

“Tất cả chú ý! Chuẩn bị chiến đấu!”

Mệnh lệnh của anh vang khắp “Trạm Lõi Địa”.

“‘Bóng Tối’ đã phá tuyến phòng thủ thứ hai!”

“Họ đang tiến thẳng về đây với tốc độ cực nhanh!”

“Nhắc lại! Không phải diễn tập! Chuẩn bị chiến đấu!”

Binh sĩ “Long Lân” lập tức vào vị trí.

Giáp ngoài xương nặng nề phát ra âm cơ khí đồng loạt.

Các hệ thống vũ khí tự động ẩn dưới sàn dần nâng lên, nòng pháo đen chĩa về lối vào duy nhất.

Bầu không khí chuyển từ phấn khích sang căng thẳng tột độ.

“Khương Ninh! Mau quay lại!” Cao Quân hét qua bộ đàm.

Tôi tỉnh lại, quay người định chạy về.

Nhưng đã muộn.

Ở lối vào xuất hiện vài chấm đen.

Chúng lao đến với tốc độ phi vật lý như dịch chuyển.

Chính là “Bóng Tối”.

Bốn người.

Đều mặc vest đen vừa vặn, dáng cao gầy.

Nhưng khuôn mặt vẫn là lớp bóng tối méo mó.

Chỉ cần nhìn đã thấy lý trí bị hút đi.

“Nổ súng!” Cao Quân lập tức ra lệnh.

Trong tích tắc, mưa đạn và tên lửa siêu nhỏ tạo thành lưới chết chụp xuống bốn “người không mặt”.

Mỗi viên đạn đủ xuyên giáp xe tăng.

Mỗi quả tên lửa đủ phá hủy một tòa nhà.

Nhưng cảnh tượng quái dị xảy ra.

Bốn kẻ đó không né.

Trước mặt họ xuất hiện lớp khiên gợn sóng bán trong suốt.

Tất cả đạn và tên lửa chạm vào liền biến mất.

Không nổ, không tiếng động.

Như bị nuốt vào chiều không gian khác.

“Tấn công vật lý vô hiệu!” một binh sĩ hoảng hốt hét.

“Chuyển sang vũ khí năng lượng!” Cao Quân lập tức ra lệnh.

Các pháo đài xoay nòng.

Những tia sáng xanh rực bắn ra.

Đó là pháo hạt năng lượng cao có thể nung chảy thép trong tích tắc.

Bốn tia sáng đánh trúng họ.

Lần này khiên có dao động.

Nhưng chỉ dao động mà thôi.

Họ tiếp tục tiến lên, bước chân không hề chậm lại.

Nỗi sợ bắt đầu lan trong hàng ngũ.

Kẻ địch trước mắt vượt ngoài mọi hiểu biết.

Không phải con người.

Là thần, hoặc quỷ.

Sắc mặt Cao Quân cũng cực kỳ nặng nề.

Anh rút súng, chĩa vào kẻ dẫn đầu.

Nhưng không bắn.

Vì anh biết vô nghĩa.

“Mục tiêu của họ là ‘cửa’, và là cô ấy!” tiến sĩ Vương hét.

“Không được để họ tới!”

Bốn “người không mặt” phớt lờ mọi hỏa lực.

Mục tiêu duy nhất là tôi.

Họ xuyên qua lưới đạn, càng lúc càng gần.

Một trăm mét.

Năm mươi mét.

Ba mươi mét.

Tôi cảm nhận rõ ác ý phi nhân lạnh lẽo từ họ.

Cơ thể tôi cứng đờ vì sợ.

Đúng lúc nguy cấp.

Cánh “cửa” phía sau tôi bùng phát năng lượng mạnh hơn.

Một làn sóng xung kích xanh thẳm lan ra lấy tôi làm tâm.

Bốn “người không mặt” như bị búa vô hình giáng trúng.

Cơ thể chấn động rồi văng ngược hàng chục mét.

Đập mạnh xuống đất.

Vest đen trên người họ vỡ vụn.

Bóng tối trên khuôn mặt dao động dữ dội như sắp tan.

“Cửa” đang bảo vệ tôi.

Hay đúng hơn, bảo vệ “chìa khóa” của nó.

Cao Quân và toàn bộ binh sĩ sững sờ.

Họ dùng hỏa lực mạnh nhất vẫn không làm đối phương hề hấn.

Vậy mà chỉ dư ba năng lượng của “cửa” đã đánh bật họ.

Khoảng cách sức mạnh quá khủng khiếp.

Bốn kẻ kia đứng dậy.

Họ dường như cũng bất ngờ.

Không tiến lên nữa.

Chỉ đứng xa nhìn tôi.

Hay đúng hơn là nhìn “cửa” phía sau tôi.

Một kẻ chậm rãi giơ tay.

Bàn tay biến đổi.

Da thịt tan như sáp, biến thành ngọn giáo năng lượng đen.

Hắn chuẩn bị tung lực mạnh hơn.

Đúng lúc đó.