Trong chớp mắt—

Danh tiếng của cả gia đình họ… rơi xuống đáy.

Không còn ai thương hại.

Chỉ còn lại những tiếng cười châm biếm.

Đó chính là—

Cái giá của việc tự phản phệ.

Bản án của tòa nhanh chóng có hiệu lực.

Bố mẹ tôi… không hề chủ động hợp tác sang tên.

Luật sư Trương trực tiếp nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành.

Không lâu sau—

Quyết định cưỡng chế được ban hành.

Dưới sự giám sát của tòa—

Năm căn nhà… toàn bộ được chuyển sang tên tôi.

Khoản ba mươi vạn tiền thuê họ chiếm dụng—

Cũng được cưỡng chế thu đủ, chuyển thẳng vào tài khoản của tôi.

Tôi nhìn con số ấy—

Nặng trĩu.

Nhưng lòng… lại trống rỗng.

Số tiền này—

Lẽ ra phải là sự tiếp nối của tình thân.

Là thứ ấm áp truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Nhưng cuối cùng—

Lại quay về trong một vết rách lạnh lẽo.

Tôi đem toàn bộ ba mươi vạn—

Quyên góp cho trại trẻ mồ côi.

Tiền—

Với tôi, chỉ là con số.

Nó không mang lại hơi ấm.

Không mang lại tình thân.

Nhưng có thể—

Mang đến một chút ánh sáng cho những đứa trẻ không có nơi để về.

Tôi bán ba căn nhà.

Giữ lại một căn để ở.

Một căn… để lại cho bố mẹ Chu Việt dưỡng già.

Còn phía bên kia—

Tôi không muốn dính líu thêm dù chỉ một sợi tơ.

Xử lý xong tất cả—

Cuộc sống của tôi… cuối cùng cũng trở lại bình lặng.

Tôi, Chu Việt, và Chu Khải—

Chuyển vào căn nhà mới.

Một trăm năm mươi mét vuông.

Rộng rãi. Sáng sủa. Ấm áp.

Có phòng trẻ em mà Chu Khải yêu thích.

Có phòng làm việc của riêng tôi.

Có góc tập luyện của Chu Việt.

Một ngôi nhà—

Thuộc về chúng tôi.

Không còn cãi vã.

Không còn tính toán.

Không còn những sợi dây đạo đức bóp nghẹt.

Chỉ còn—

Tình yêu.

Và sự dịu dàng.

Bên phía bố mẹ tôi—

Không còn tin tức.

Họ như biến mất khỏi thế giới của tôi.

Không lời xin lỗi.

Không lời níu kéo.

Tôi biết—

Họ sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.

Nhưng—

Tôi cũng không còn cần điều đó nữa.

Một đêm.

Chu Khải đã ngủ.

Tôi và Chu Việt ngồi ngoài ban công.

Gió đêm lướt nhẹ.

“Tri Hạ… em có hối hận không?”

Anh hỏi khẽ.

Tôi lắc đầu.

Tựa vào vai anh.

“Không.”

“Chỉ là… em mất đi một vài thứ.”

“Nhưng cũng nhận lại được nhiều thứ hơn.”

Tôi mất đi—

Những mối quan hệ mang danh “gia đình” nhưng rỗng tuếch.

Đổi lại—

Tôi có một mái ấm thật sự.

Một người chồng yêu tôi.

Một đứa con cần tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Đêm ấy—

Trời trong như nước.

Sao sáng như rắc bạc.

Tất cả những đau đớn, tủi hờn, giằng xé—

Giờ đây…

Chỉ còn như những vì sao xa xôi.

Nhỏ bé.

Và đã qua rồi.

Tôi biết—

Tương lai của mình—

Sẽ rộng mở như bầu trời kia.

Và… tràn đầy ánh sáng.

18.

Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt.

Chỉ trong thoáng chốc—

Đã một năm kể từ cơn bão năm ấy.

Một năm này—

Cuộc sống của chúng tôi, giống như bầu trời sau cơn mưa.

Từng chút một… sáng dần lên.

Ngôi nhà mới được bài trí ấm áp, tinh tế.

Mỗi góc nhỏ đều mang dấu vết của sự chăm chút—

Của tình yêu, của hy vọng, của những điều chúng tôi muốn giữ lại thật lâu.

Chu Khải thích nghi với trường mẫu giáo mới rất nhanh.

Mỗi ngày tan học—

Thằng bé đều ríu rít kể chuyện.

Những câu chuyện ngây thơ, những tiếng cười trong veo—

Chính là ánh nắng rực rỡ nhất trong cuộc đời chúng tôi.

Tôi nghỉ công việc văn phòng nhàn nhạt trước đây.

Sau một năm lắng lại—

Tôi quyết định quay về với chính mình.

Trước kia, tôi từng là một nhà thiết kế thời trang rất giỏi.

Chỉ là vì gia đình… nên mới lùi về phía sau.

Bây giờ—

Mọi ràng buộc đã được gỡ bỏ.

Đã đến lúc… bắt đầu lại.

Tôi mở một studio thiết kế nhỏ.

Không lớn.

Nhưng đầy đủ.

Ở đó có gu thẩm mỹ của tôi.

Có dấu ấn cá nhân của tôi.

Có thứ mà tôi luôn theo đuổi—

Cái đẹp.

Chu Việt ủng hộ tôi vô điều kiện.

Anh giúp tôi làm thủ tục.

Chạy tìm mặt bằng.

Thậm chí—

Tự tay làm những chiếc móc treo bằng gỗ cho phòng trưng bày.

Sự ủng hộ của anh—

Chính là động lực lớn nhất để tôi bước tiếp.

Studio nhanh chóng đi vào ổn định.

Thiết kế của tôi dần được khách hàng công nhận.

Từng đơn hàng—

Từng lời khen—

Đều là câu trả lời cho những ngày tôi từng bị phủ định.

Bận rộn—

Nhưng trọn vẹn.

Mỗi ngày trôi qua—

Tôi cảm thấy tự do hơn bao giờ hết.

Chu Việt cũng vậy.

Sự nghiệp của anh phát triển không ngừng.

Công ty công nghệ nơi anh làm việc—

Cho ra đời những bước đột phá lớn.

Giá trị tăng vọt.

Anh trở thành trụ cột kỹ thuật—

Và nhận được phần thưởng xứng đáng.

Chúng tôi trả lại căn phòng thuê cũ.

Bán nốt một căn nhà còn lại.

Dùng số tiền đó—

Lập quỹ giáo dục cho Chu Khải.

Phần còn lại—

Dùng để nâng cao chất lượng cuộc sống.

Chúng tôi bắt đầu đi du lịch.

Không phải để trốn chạy—

Mà là để sống.

Cả nhà ba người, tay trong tay—

Đi qua núi, qua biển, qua những thành phố xa lạ.

Mỗi chuyến đi—

Là một lần trái tim gần nhau hơn.

Những vết thương cũ—

Cũng theo đó mà dịu lại.

Rồi dần dần—

Hóa thành một phần của trưởng thành.

Phía bên bố mẹ tôi—

Không còn bất kỳ tin tức nào.

Họ giống như hai quả khô—

Rơi khỏi cành đời tôi.

Không còn liên quan.

Không còn dây dưa.

Tôi không hỏi.

Cũng không đoán.

Quá khứ—

Đã thực sự ở lại phía sau.

Đêm khuya, đôi lúc tôi vẫn nhớ đến họ.

Những tổn thương.

Những ràng buộc.

Những năm tháng không thể quay lại.

Nhưng kỳ lạ là—

Tôi không còn hận.

Chỉ còn lại—

Một sự bình yên rất nhẹ.

Có lẽ—

Đó chính là buông bỏ.

Buông thù hận.

Buông chấp niệm.

Buông hết những thứ… vốn không thuộc về mình.

Luật sư Trương—

Trở thành bạn của chúng tôi.

Thỉnh thoảng, anh ghé qua studio.

Uống trà.

Nói chuyện.

Chúng tôi bàn về pháp luật.

Về cuộc sống.

Về cái phức tạp của lòng người.

Anh nói—

Bố mẹ tôi hiện giờ rất khó tìm việc.

Tiếng xấu lan rộng.

Người quen cũng dần xa lánh.

Họ—

Thật sự bị đẩy ra bên lề xã hội.

Tôi nghe xong—

Không có cảm xúc.

Đó là cái giá họ phải trả.

Cuộc đời—

Đôi khi rất lạnh.

Không vì cùng huyết thống—

Mà tha thứ.

Pháp luật—

Cũng không vì tuổi tác—

Mà nương tay.

Nó chỉ nhìn vào sự thật.

Và bằng chứng.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thành phố lên đèn.

Hàng vạn ánh sáng—

Đan vào nhau như những giấc mơ.

Có lẽ—

Ở một góc nào đó—

Họ vẫn đang chật vật.

Vẫn đang loay hoay.

Nhưng—

Điều đó…

Không còn liên quan đến tôi nữa.

Cuộc đời tôi—

Đã được viết lại.

Tôi đang đi trên con đường của mình.