Con gái khóc nức nở muốn chạy đến tìm tôi.

Lại bị mẹ Châu Tử Ngang tóm chặt lấy cánh tay.

“Huyên Huyên, đút cơm nhanh lên, không cháo nguội mất!”

“Cô đang dạy cháu tam tòng tứ đức đấy, đây là đức tính tốt đẹp mà một người phụ nữ phải có! Bây giờ mày không chăm sóc Tử Ngang cho tốt, sau này lớn lên sẽ bị đàn ông đuổi ra khỏi nhà!”

“Hôm nay mà Tử Ngang ăn không ngon miệng, tao sẽ làm cho mẹ mày mất việc, bị đuổi đi làm gái mát-xa rửa chân phục vụ bọn đàn ông để kiếm tiền!”

Nghe xong, thân hình bé nhỏ của con gái run bần bật, hoảng loạn lắc đầu.

“Không muốn, cô ơi đừng làm mẹ cháu mất việc, cháu xin cô…”

Tôi tức đến mức hai mắt đỏ sọng như sắp phun ra lửa.

“Con mụ điên này, mày sủa cái gì đấy!”

“Huyên Huyên, không ai có thể làm mẹ mất việc được! Con đừng sợ!”

Đều trách tôi công việc ở phòng nghiên cứu cần phải bảo mật, nên từ trước đến nay chưa từng chủ động kể cho Huyên Huyên nghe, mới khiến con bé lo sợ hãi hùng đến vậy.

Mẹ Châu Tử Ngang cười khẩy, liếc mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

“Giả vờ cái gì chứ?”

“1 triệu tệ tiền bồi thường dinh dưỡng cho con tao mày mang tới chưa?”

Tôi tức đến bật cười lạnh lùng.

“Tống tiền là phải ngồi tù đấy! Không sợ thì mày cứ việc đòi đi!”

Ả ta chỉ thẳng mặt tôi chửi mắng.

“Thái độ nhận tội của mày thế hả! Đừng hòng đón con gái mày về!”

Thật sự là khinh người quá đáng!

Tôi khinh bỉ mặc kệ ả, trực tiếp lấy thân mình húc vào cửa.

Trong tiếng la hét mắng mỏ tôi là đồ điên của đám đông, chỉ vài cú húc, tôi đã tông vỡ cánh cửa.

Nhưng tôi còn chưa kịp lao đến bên con gái.

Mẹ Châu Tử Ngang nở nụ cười ác độc.

Tiện tay cầm ly nước sôi bên cạnh, “vô tình” hắt toàn bộ lên người Huyên Huyên.

“Huyên Huyên à, Tử Ngang khát nước rồi, nước này hơi nóng, mày đi rót lại cốc nước ấm đi!”

“Nếu không thì không phải là một đứa con gái ngoan biết giữ nữ đức đâu nhé!”

Hai mắt tôi đỏ ngầu, kéo con gái ra sau lưng, cẩn thận kiểm tra vết thương trên cánh tay con bé.

Đập vào mắt là một mảng đỏ rực đến gai người.

Tôi điên máu, vung tay định tát cho mụ ta một bạt tai.

Lại bị cô Đường tóm chặt lấy cổ tay.

“Mẹ Huyên Huyên, sao cô lại thô lỗ thế? Mẹ Tử Ngang đang dạy Huyên Huyên quy củ của hào môn đấy! Người khác muốn học còn chẳng được, đây là phúc phận của Huyên Huyên nhà cô!”

“Cô cũng đừng cố tỏ vẻ nữa, chúng tôi xem hồ sơ nhập học cả rồi, biết công việc của cô chả ra gì, không thể công khai. Qua đợt huấn luyện này của mẹ Tử Ngang, nhỡ sau này Huyên Huyên lọt vào mắt xanh của lão đại gia nào đó, thì cô cũng được hưởng phúc lây còn gì!”

Nghe xem đây có phải là tiếng người không!

Tôi làm nhân viên nghiên cứu khoa học ở đơn vị bảo mật nhà nước, hồ sơ tất nhiên không thể điền bừa.

Lúc đầu cũng đã giải thích riêng với ban giám hiệu rồi.

Không ngờ bọn họ lại tưởng tôi là loại bần cùng, nghèo hèn dễ bắt nạt?

Chưa kịp để tôi mở miệng.

Mấy giáo viên khác đã thi nhau chế giễu:

“Chồng của mẹ Tử Ngang là tỷ phú Kinh Thành đấy! Tử Ngang sau này sẽ kế thừa tập đoàn Hoành Đạt! Tài sản hàng trăm tỷ!”

“Cái đồ nhà quê như cô bớt chuốc lấy nhục đi, bây giờ cút về nhà, 5 giờ chiều quay lại đón Huyên Huyên thì còn đỡ phải chịu tội!”

Tôi nắm chặt tay con gái, trong lòng cười gằn không ngớt.

“Tao sao lại không biết, một thằng nhóc hoang lai lịch bất minh thế này lại chuẩn bị kế thừa tập đoàn của nhà tao cơ đấy?”

Không ngờ mẹ Tử Ngang nghe vậy chẳng những không kinh ngạc.

Mà còn đột nhiên rú lên.

Lao tới tát thẳng vào mặt tôi một cái giáng trời.

“Thì ra là thế! Thì ra mày chính là con phò nhãi nhép dụ dỗ chồng tao!”

Tôi né đủ nhanh.

Nhưng móng tay ả vẫn sượt qua làm rách da mặt tôi.

Con gái bị biến cố bất ngờ làm cho sợ phát khóc, sống chết che chắn trước mặt tôi.

“Đừng làm hại mẹ cháu!”