Cuối cùng là tiếng Tây Ban Nha, bài “Anh thích em tĩnh lặng” của Neruda.

Mỗi đoạn thơ không dài, nhưng phát âm cực kỳ chuẩn xác, trôi chảy hệt như người bản xứ.

Lượng người xem trực tiếp từ mười nghìn nhảy vọt lên năm trăm nghìn. Cõi mạng hoàn toàn phát cuồng.

“Vãi chưởng cô ấy biết nói thật! Mà phát âm chuẩn cực kỳ luôn!”

“Tôi học mỗi tiếng Anh còn chưa xong, người ta thạo tận năm thứ tiếng.”

“Cái này không phải là học vẹt đâu đúng không? Phát âm bản địa cỡ này, tôi là du học sinh nghe xong còn thấy hổ thẹn!”

“Đoạn tiếng Pháp tôi nghe hiểu này, cứ như người Paris chính gốc ấy!”

Cuối cùng, tôi nhìn vào ống kính và nói:

“Tiếng Anh của tôi quả thật rất tệ, chỉ biết nói mỗi Hello và Thank you.”

“Nhưng môn tôi thi là tiếng Nga, điều này không vi phạm pháp luật, cũng không vi phạm bất kỳ quy chế thi cử nào.”

Có một người gõ một dòng bình luận, cực kỳ nổi bật trên màn hình:

“Tại sao bạn lại học tiếng Nga?”

Tôi im lặng vài giây. Rồi kéo ngăn kéo, lấy ra một bức ảnh.

Bức ảnh đã ố vàng, các góc đều bị sờn mòn. Trong ảnh là một cô bé người Trung Quốc, nép mình bên cạnh một bà lão người Nga. Bà mặc chiếc áo bông dày cộm, những nếp nhăn trên mặt như mặt đất nứt nẻ. Nhưng bà cười rất tươi. Phía sau lưng là tuyết trắng xóa ở thủ đô Moscow, trải dài ngút ngàn không thấy điểm dừng.

“Đây là bà ngoại của tôi.”

Tôi giơ bức ảnh sát vào ống kính để mọi người đều nhìn rõ.

“Hồi nhỏ, tôi sống với bà ngoại ở Nga.”

“Bà không biết nói tiếng Trung, tôi cũng không biết nói tiếng Nga. Hai bà cháu chỉ dùng tay ra hiệu, giao tiếp bằng ánh mắt.”

“Sau này, khi tôi dần học được tiếng Nga, thì bà lại không còn nữa.”

“Bà không kịp nhìn thấy tôi lớn lên, cũng không thể nhìn thấy tôi thi đỗ đại học.”

“Tôi học tiếng Nga không phải vì nó dễ kiếm điểm. Mà là vì mỗi lần đọc tiếng Nga, tôi đều cảm thấy như bà vẫn đang ở bên cạnh mình.”

Phòng livestream chìm vào im lặng rất lâu. Dòng bình luận bắt đầu tuôn trào.

“Cảm động quá.”

“Tôi khóc rồi.”

“Đó là cách tưởng nhớ tuyệt vời nhất.”

“Cố Tinh Dao, bạn tuyệt lắm.”

“Bà ngoại ở trên trời chắc chắn sẽ tự hào về bạn.”

Chỉ trong một đêm, tài khoản của tôi tăng thêm hai triệu người theo dõi.

Tôi cất bức ảnh lại vào ngăn kéo, tắt livestream. Ngoài cửa sổ trăng rất sáng, hệt như tuyết vào mùa đông ở Moscow vậy.

8

Ngày khai giảng, nắng đẹp rực rỡ.

Tôi đeo balo bước vào cổng trường đại học, bóng cây ngô đồng vỡ vụn dưới sân, giẫm lên nghe tiếng xào xạc. Không khí thoang thoảng mùi cỏ xanh, cùng với sự náo nhiệt đặc trưng của ngày tân sinh viên nhập học.

Tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường, tiếng phụ huynh gọi tên con cái, đâu đâu cũng thấy tiếng tách tách chụp ảnh.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Hai tháng trước, tôi còn đang bị cả mạng xã hội chửi rủa là “kẻ gian lận”. Bây giờ, tôi đứng ở đây, là một sinh viên đại học đường đường chính chính.

Phía sau có người chạy tới, tiếng bước chân lạch bạch.

“Chị ơi! Đàn chị ơi!”

Tôi quay đầu lại, là một cô bé có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt sáng long lanh như hai viên bi thủy tinh, mặc áo phông trắng và quần jeans, trên tay ôm một xấp tài liệu nhập học.

“Chị là Cố Tinh Dao đúng không?” Cô bé vừa thở hồng hộc, mặt hơi đỏ, “Em có xem livestream của chị! Chị đỉnh quá đi mất!”

Tôi mỉm cười: “Cảm ơn em.”

“Vậy sao chị không học tiếng Anh ạ?” Cô bé nghiêng đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Chị thông minh như vậy, học tiếng Anh chắc chắn cũng nhanh thôi. Nếu chị học giỏi cả tiếng Anh nữa thì chị là học bá toàn năng rồi, ngầu lắm luôn á.”

Tôi ngẫm nghĩ một chút, đáp lại một câu:

“Tại sao tôi phải vì sự kỳ vọng của người khác mà đi học một thứ mình không cần?”