Và tôi phải tìm ra điểm yếu trước khi nó cắn loạn.
Lệnh bảo vệ giống như một tấm lưới điện vô hình.
Anh ta không thể bước qua.
Nhưng chính tấm lưới ấy cũng khiến sự uất hận trong anh ta tích tụ từng ngày.
Cho đến tối ngày thứ ba.
Email báo cáo có thay đổi.
Chu Hạo không còn lang thang vô định nữa.
Anh ta bắt đầu tiếp xúc người khác.
Ảnh chụp bằng ống kính tầm xa cho thấy một quán nướng ngoài trời ở khu giáp ranh thành phố.
Anh ta ngồi uống rượu cùng hai người đàn ông.
Hai cánh tay xăm kín.
Ánh mắt thô ráp, đầy khí hung hãn.
Ghi chú của lão K rất ngắn gọn.
“Hai đối tượng có tiền án trộm cắp và ẩu đả.”
“Nghe lén được một phần nội dung.”
“Chu Hạo liên tục than thở về việc mất trắng, nhấn mạnh cô có tiền, và ‘phải cho cô ta biết tay’.”
“Có nhắc đến cụm từ ‘làm một phi vụ lớn’ và ‘dù sao cũng chẳng còn gì để mất’.”
Tim tôi chùng xuống.
Điều tôi sợ nhất đã xuất hiện.
Một kẻ không còn gì để mất đã nguy hiểm.
Nhưng một kẻ như vậy, lại tìm được đồng minh, còn nguy hiểm hơn.
Tôi không dám nghĩ xa.
Nhưng những khả năng tồi tệ nhất tự động hiện lên.
Cướp bóc.
Bắt cóc.
Hay thứ gì đó tệ hơn.
Tôi gọi cho lão K ngay lập tức.
“Tôi cần toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện.”
“Bằng mọi cách.”
Bên kia im lặng một giây.
“Chuyện này có dấu hiệu leo thang.”
“Tôi khuyên cô nên báo cảnh sát.”
“Chưa.”
Tôi cắt ngang.
“Nếu báo bây giờ, họ chỉ bị nhắc nhở. Lần sau sẽ kín kẽ hơn.”
“Tôi không cần cảnh cáo.”
“Tôi cần chấm dứt hoàn toàn.”
Bầu trời ngoài cửa sổ tối đen.
Giọng tôi cũng lạnh như thép.
“Tiếp tục theo dõi.”
“Tôi muốn một cái bẫy.”
“Một cái bẫy đủ chặt để khi họ bước vào, sẽ không còn đường ra.”
15.
Từ đêm đó, mọi thứ tăng tốc.
Nhóm của lão K hành động nhanh đến mức đáng sợ.
Bằng một cách nào đó, họ đã cài được thiết bị thu âm siêu nhỏ vào bàn nhậu của Chu Hạo và hai “người anh em” mới.
Hai ngày sau, từng đoạn ghi âm được chuyển thành văn bản, gửi thẳng vào hộp thư mã hóa của tôi.
Những dòng chữ lạnh buốt.
Chu Hạo, dưới men rượu và oán hận, không còn chút mặt nạ nào nữa.
Anh ta phóng đại tài sản của tôi.
Ba căn nhà.
Xe tiền tỷ.
Tủ đồ toàn hàng hiệu.
Anh ta kể tôi “nuốt” tiền nhà họ Chu.
Dùng quan hệ phá sự nghiệp anh ta.
Đẩy anh ta vào trại tạm giữ.
Anh ta tự vẽ mình thành nạn nhân hoàn hảo.
Còn hai kẻ xăm trổ kia?
Chúng không quan tâm câu chuyện thật hay giả.
Chúng chỉ quan tâm một thứ.
Tiền.
Cuộc nói chuyện chuyển từ chửi rủa sang tính toán.
“Con này nhiều tiền thế, làm một cú là đủ sống cả đời.”
“Con trợ lý của nó trông hiền, dễ ra tay hơn.”
“Không, động vào người ngoài dễ ồn ào.”
“Vậy thì động thẳng vào nó.”
“Bắt nó. Ép nó nói mật khẩu, chìa khóa két.”
“Làm sạch sẽ là xong.”
Ban đầu Chu Hạo còn do dự.
“Như vậy… là phạm pháp…”
Một giọng cười khinh khỉnh vang lên.
“Giờ mới nghĩ tới pháp luật?”
“Anh còn gì để mất?”
“Không làm thì nó để anh yên chắc?”
“Thà liều một phen.”
“Thành công thì sống như vua. Không thành thì ngồi thêm vài năm.”
Sau câu đó, sự lưỡng lự biến mất.
Trong ghi âm, giọng Chu Hạo chuyển từ run sang kích động.
“Được. Làm.”
“Tôi nghe theo anh.”
“Tôi phải bắt nó quỳ trước mặt tôi.”
Tôi đeo tai nghe.
Nghe hết từng câu.
Không run.
Không nổi giận.
Mọi cảm xúc đã cháy sạch từ trước.
Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Tôi gọi cho luật sư Vương.
Gửi toàn bộ file mã hóa.
Anh nghe xong rất lâu mới nói.
“Đây không còn là đe dọa.”
“Đây là âm mưu phạm tội có tổ chức.”
“Cô phải báo cảnh sát ngay.”
Tôi đáp chậm rãi.
“Chưa.”
“Luật sư Vương, anh nghĩ chỉ với mấy đoạn ghi âm này, cảnh sát làm được gì?”
“Tối đa cũng chỉ coi là chuẩn bị phạm tội.”
“Chưa có kế hoạch cụ thể. Chưa có thời gian, địa điểm.”
“Báo bây giờ chỉ khiến họ rút vào bóng tối.”
“Tôi không thể đánh cược mạng sống mình vào chữ ‘có thể’.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Vậy cô định làm gì?”
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Một vệt sáng mỏng đang dần tách màn đêm.
“Anh nghĩ một cái bẫy hoàn hảo cần gì?”
Anh không trả lời.
Tôi nói tiếp.
“Phải có mồi.”
“Đủ hấp dẫn để con mồi mất kiểm soát.”
“Phải có bằng chứng.”
“Đủ rõ ràng để không thể chối cãi.”
“Và quan trọng nhất.”
“Phải có người ra tay đúng lúc.”
Tôi hạ giọng.
“Chúng ta không báo án.”
“Chúng ta phối hợp.”
“Tôi cần cảnh sát hình sự.”
“Âm thầm. Chính thức.”
“Có kế hoạch.”
Bên kia thở mạnh.
“Cô đang nghĩ đến việc đặt bẫy?”
“Đúng.”
“Tôi sẽ làm mồi.”
Anh lập tức phản đối.
“Không được. Quá nguy hiểm.”
Tôi nói chậm rãi.
“Nếu tôi không chủ động, họ sẽ tự chọn thời điểm.”
“Lúc đó tôi mới thật sự nguy hiểm.”
Im lặng kéo dài.
Rồi anh hỏi nhỏ.
“Cô chắc chứ?”
Tôi nhìn thẳng vào khoảng sáng vừa hé ngoài trời.
“Tôi không cần họ vào tù vài năm.”
“Tôi cần họ không còn cơ hội bước ra và gây hại nữa.”
“Muốn vậy, phải bắt quả tang.”
“Phải để họ hành động.”
“Dưới sự kiểm soát.”
Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Tôi sẽ không liều mạng một mình.”
“Tôi cần đội hình sự giỏi nhất.”
“Thiết bị ghi hình.”
“Định vị.”
“Và thời điểm chính xác.”

