Ánh nến hắt lên khuôn mặt anh ta.

Dịu dàng, chuyên chú.

Y hệt như dáng vẻ mà tôi từng yêu.

Tôi nhắm mắt lại.

Điều ước sinh nhật ba năm qua của tôi, luôn là mong được ở bên anh ta dài lâu.

Còn lần này, tôi chỉ mong ngày 17 trôi qua nhanh một chút.

Sau khi thổi nến, anh ta đẩy một hộp quà đến trước mặt tôi.

Bên trong là một sợi dây chuyền ngọc lục bảo.

Màu xanh đậm như đám rêu xanh sau mưa ở căn nhà cũ.

“Thích không?”

“Thích.”

“Đeo thử xem.”

Tôi không từ chối.

Chu Tự Bạch tự tay đeo lên cho tôi, cúi xuống hôn lên thái dương tôi.

“Âm Âm.”

“Sau này đừng nói những lời đó trước mặt Đường Chi nữa.”

“Cô ấy vẫn luôn thấy áy náy về chuyện kết hôn của chúng ta.”

Nụ cười của tôi nhạt đi.

“Em đã nói gì?”

“Em nói, ngay cả chồng em cũng đang nghĩ cách cho cô ấy.”

“Đó không phải là sự thật sao?”

Tay anh ta khựng lại trên chốt khóa dây chuyền.

“Anh giúp cô ấy, là vì quan hệ hai nhà, cũng là vì tình nghĩa trước kia.”

“Nhưng em mới là vợ anh.”

“Hai chuyện này không hề xung đột.”

Không xung đột.

Hóa ra trong mắt anh ta, làm chồng tôi và việc hết lần này đến lần khác ưu tiên bảo vệ Đường Chi, là không xung đột.

“Em hiểu rồi.”

Tôi tháo dây chuyền xuống, bỏ lại vào hộp.

“Sao không đeo?”

“Quý giá quá.”

“Cất vào két sắt đi.”

Anh ta nhìn tôi một lát.

Cuối cùng vẫn đóng hộp lại.

“Tùy em.”

Tối đó, anh ta rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Tôi nằm bên cạnh, mở mắt nhìn trần nhà.

Một giờ sáng, màn hình điện thoại sáng lên.

Là email của Ngụy Thừa Lễ gửi.

Anh ta là kiến trúc sư hợp tác lâu năm với công ty họ Chu.

Trong email chỉ có một câu.

“Sếp Chu yêu cầu tôi đánh giá phương án thay thế cho xưởng mộc phía đông nhà cũ, phiền cô cung cấp bản vẽ kết cấu đầy đủ.”

Tôi nhìn hồi lâu.

Sau đó, tôi gửi toàn bộ biên bản sự cố hôm đó, lệnh cấm thi công và bản vẽ gốc cho anh ta.

Anh ta nhanh chóng trả lời.

“Đã nhận.”

“Chiều mai gặp tại hiện trường.”

Chu Tự Bạch ngủ rất say.

Anh ta còn không biết, tôi đã nhìn thấy lịch trình họp trên máy tính của anh ta.

Ba giờ chiều mai.

Cuộc họp đánh giá lại phương án cải tạo nhà cũ.

Những người tham gia gồm có Đường Chi, Ngụy Thừa Lễ, công ty triển lãm và bên thi công.

Chỉ duy nhất không có tôi – người phụ trách dự án.

Tôi tắt điện thoại.

***

Hôm sau, tôi đến nhà cũ đúng giờ.

Ba giờ chiều, Ngụy Thừa Lễ đẩy cửa bước vào sân.

Anh ta mặc sơ mi đen, trên tay cầm bản vẽ tôi đã gửi.

Nhìn thấy tôi, Chu Tự Bạch sững sờ ra mặt.

“Sao em lại đến đây?”

Tôi nhìn danh sách cuộc họp trên bàn.

“Dự án của em, em không thể đến sao?”

Sắc mặt Đường Chi không tự nhiên.

“Chị, bọn em chỉ muốn bàn trước một phương án dự phòng thôi.”

“Sợ chị không khỏe nên mới không thông báo cho chị.”

Tôi không thèm đếm xỉa đến cô ta.

Ngụy Thừa Lễ đi đến bức tường đông bị nứt, kiểm tra suốt nửa tiếng.

Sau khi quay lại, anh ta trải bản vẽ lên bàn.

“Xưởng mộc không thể phá.”

Nụ cười của Đường Chi cứng đờ.

Chu Tự Bạch hỏi: “Gia cố rồi cũng không được sao?”

“Không được.”

“Khu vực này và nhà chính là một hệ thống chịu lực hoàn chỉnh.”

“Gượng ép đổi thành phòng kính, không chỉ có vấn đề về thoát nước, mà tải trọng gió cũng sẽ thay đổi.”

Anh ta nói y chang như những gì tôi đã nói.

Đường Chi nhỏ giọng: “Nhưng xưởng mộc cũ tối quá.”

Ngụy Thừa Lễ nhìn cô ta.

“Phòng tranh có thể đổi địa điểm.”

“Nhà sập rồi thì không thể dựa vào thẩm mỹ mà chống đỡ đâu.”

Sắc mặt Đường Chi trắng bệch.

Chu Tự Bạch im lặng một lúc.

“Vậy thì giữ lại xưởng mộc.”

Cuối cùng anh ta cũng đưa ra quyết định.

Không phải vì tôi đã nói.

Mà vì Ngụy Thừa Lễ đã nói.

Tôi cứ tưởng mình sẽ không còn bận tâm nữa.

Nhưng lồng ngực vẫn như bị thứ gì đó đâm nhẹ một cái.

Cuộc họp kết thúc, Chu Tự Bạch giữ tôi lại.