Gió sông thổi qua.

Nước mắt tôi bất ngờ rơi xuống.

Tôi nhìn anh — nhìn người đàn ông đã dùng tất cả chân thành và dịu dàng để sưởi ấm tôi, chữa lành tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy mình may mắn biết bao.

Sau tất cả những tháng ngày tăm tối… tôi vẫn có thể gặp được anh.

Tôi đưa tay lau nước mắt, rồi gật đầu thật mạnh.

“Em đồng ý.”

Tôi nghe chính mình nói.

Giọng nghẹn lại vì xúc động — nhưng kiên định hơn bao giờ hết.

“A Nhiên… em đồng ý.”

17.

Gương mặt A Nhiên bừng lên một nụ cười rực rỡ đến chói mắt.

Anh luống cuống lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp. Vì quá xúc động, tay anh run mãi, thử mấy lần mới đeo được chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.

Kích cỡ vừa khít.

Như thể nó được tạo ra chỉ dành riêng cho tôi.

Anh đứng bật dậy, kéo tôi vào lòng.

Ôm thật chặt — chặt đến mức như muốn khảm tôi vào tận xương thịt mình.

“Văn Tĩnh, cảm ơn em.”

Anh ghé bên tai tôi, hết lần này đến lần khác thì thầm.

“Cảm ơn em đã đồng ý lấy anh.”

Tôi vòng tay ôm lại anh, vùi mặt vào lồng ngực rộng ấm.

Nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc ấy — lòng tôi mềm đi như nước.

“Ngốc thật.” Tôi khẽ nói. “Phải là em cảm ơn anh mới đúng.”

Cảm ơn anh đã bước vào cuộc đời tôi đúng lúc tôi tệ nhất.

Cảm ơn anh đã khiến tôi hiểu — hóa ra tình yêu có thể dịu dàng và đẹp đẽ đến vậy.

Chuyện cưới xin nhanh chóng được đưa vào kế hoạch.

Ba mẹ anh còn sốt ruột hơn cả chúng tôi.

Họ lặn lội từ thành phố bên cạnh sang, cùng mẹ tôi bàn bạc từng chi tiết của hôn lễ.

Hai bà mẹ vừa gặp đã thân như quen từ lâu, nắm tay nhau nói chuyện không dứt.

Từ địa điểm tổ chức, thực đơn tiệc cưới, cho tới cách bài trí phòng tân hôn — mọi thứ đều được sắp xếp đâu ra đấy.

Chúng tôi gần như chẳng có cơ hội chen vào.

Ba anh và ba tôi — hai người đàn ông ít nói — ngồi ngoài ban công, vừa uống trà vừa đánh cờ.

Trên gương mặt họ là nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện.

Nhìn khung cảnh trước mắt, tôi chợt hiểu thế nào là “năm tháng bình yên”.

Gia đình A Nhiên không khá giả.

Họ không đủ khả năng mua cho chúng tôi một căn nhà mới làm tổ ấm.

Mẹ anh áy náy nắm tay tôi xin lỗi.

“Văn Tĩnh à, là mẹ thiệt thòi cho con rồi. Nhà mình không có gì lớn lao, để con chịu ủy khuất.”

Tôi lắc đầu, siết nhẹ tay bà.

“Mẹ đừng nói vậy.”

“Con có nhà. Dù nơi đó từng chứa vài ký ức không vui, nhưng nó là của con. Từ nay về sau, đó sẽ là nhà của con và A Nhiên.”

“Còn sính lễ… ba mẹ tùy ý là được. Con không cần gì cả — con chỉ cần A Nhiên thôi.”

Mẹ tôi cũng cười, phụ họa ngay bên cạnh.

“Thông gia đừng nghe người ngoài nói linh tinh. Nào là vàng bạc, sính lễ — đều là hình thức. Chỉ cần bọn trẻ sống hạnh phúc, còn gì quan trọng hơn.”

Hai bà mẹ nhìn nhau, mắt đều hoe đỏ.

Hôn lễ của chúng tôi không phô trương.

Đơn giản — nhưng ấm áp.

Khách mời không nhiều, chỉ có người thân và những người bạn quan trọng nhất.

Ngày cưới, tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, khoác tay ba, từng bước chậm rãi tiến về phía người đàn ông đang đứng chờ ở cuối thảm đỏ.

A Nhiên mặc bộ vest thẳng thớm, tóc chải gọn gàng.

Đẹp trai đến mức giống như bước ra từ một câu chuyện cổ tích.

Anh nhìn tôi — ánh mắt chan chứa yêu thương, đậm sâu đến tan không nổi.

Ba đặt tay tôi vào tay anh, giọng trầm mà chắc.

“A Nhiên, ba giao con gái ba cho con.”

“Nhất định phải yêu thương nó thật nhiều.”

A Nhiên siết chặt tay tôi, gật đầu mạnh.

“Ba yên tâm.”

“Anh sẽ dùng cả cuộc đời mình để yêu em, bảo vệ em.”

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, chúng tôi trao nhẫn cho nhau, trao luôn cả lời thề gắn bó trọn đời.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn anh — anh cũng nhìn tôi.

Trong mắt chúng tôi, chỉ còn lại hình bóng của đối phương.

Tôi biết, kể từ giây phút đó…

Chúng tôi đã trở thành người sẽ đi cùng nhau suốt một đời.

Cuộc sống sau hôn nhân không ồn ào, không kịch tính.

Bình dị thôi — nhưng ngập tràn hạnh phúc.

A Nhiên là một người chồng tuyệt vời.

Anh nhớ tất cả những ngày kỷ niệm của chúng tôi, và mỗi lần như vậy đều chuẩn bị một bất ngờ khác nhau.

Anh san sẻ mọi việc nhà, chưa từng để tôi phải một mình gánh vác.

Anh ủng hộ mọi quyết định của tôi, luôn khích lệ tôi theo đuổi ước mơ.

Giữa chúng tôi cũng có lúc cãi vã.

Nhưng lần nào anh cũng là người xuống nước trước, nhận lỗi trước.

Không phải vì anh thật sự sai.

Mà bởi anh không nỡ để tôi chịu dù chỉ một chút tủi thân.

Hai năm sau, tôi sinh con.

Là một bé gái vô cùng đáng yêu.

Con bé giống A Nhiên như đúc — đặc biệt là đôi mắt, to tròn và lấp lánh như những vì sao.

Sự xuất hiện của con khiến ngôi nhà nhỏ của chúng tôi đầy ắp tiếng cười.

Còn A Nhiên, từ một chàng trai trẻ, hoàn toàn trưởng thành thành một người đàn ông biết gánh vác — một người chồng tốt, một người cha tuyệt vời.

Anh lóng nga lóng ngóng thay tã cho con.

Nửa đêm lọ mọ dậy pha sữa.

Mỗi khi con quấy khóc, anh bế con trong lòng, vừa đung đưa vừa hát ru — lệch tông đến mức buồn cười.

Nhìn hai cha con họ, trái tim tôi lúc nào cũng mềm ra như tan chảy.

Tôi thường nghĩ…

Nếu ba năm trước, hôm ấy tôi không đủ can đảm rời khỏi nhà họ Cố…

Nếu tôi tiếp tục nhẫn nhịn, tiếp tục thỏa hiệp…

Thì cuộc đời tôi giờ sẽ ra sao?

Có lẽ tôi đã bị bào mòn từng ngày trong những đòi hỏi vô tận.

Héo hon dần.

Trở thành một người phụ nữ cay nghiệt — đến chính tôi cũng không nhận ra nổi.

May mắn thay…

Tôi đã không làm vậy.

May mắn thay, vào thời khắc tăm tối nhất, tôi đã chọn bước về phía trước.

Để rồi ở cuối con đường ấy — tôi gặp được ánh sáng của đời mình.