Trong thư phòng, chỉ có hai người là Victor và Sebas.
“Điện hạ, dạo này ngài quá quan tâm đến ả đàn bà đó rồi.” Giọng Sebas cất lên,
vẫn cung kính như thế, nhưng trong đêm khuya thanh vắng này lại toát ra một sự
quỷ dị khó tả: “Ngài quên rồi sao, ả ta là chìa khóa để hồi sinh Nữ vương đại
nhân. Chỉ còn thiếu bước cuối cùng nữa là nghi thức hoàn thành rồi.”
“Ta không quên.” Giọng Victor rất lạnh, xen lẫn một chút mệt mỏi khó phát hiện:
“Nhưng ta đổi ý rồi.”
“Đổi ý?” Giọng Sebas hơi cao lên: “Điện hạ, ngài đang nói gì vậy? Chúng ta đã
chuẩn bị cả ngàn năm…”
“Ta nói, hủy bỏ nghi thức.” Victor dứt khoát ngắt lời lão: “Lilith đã chết rồi,
đó là sự thật. Ta không thể vì một khả năng hư vô mờ mịt mà đi hy sinh một
người vô tội, sống sờ sờ ra đó. Đặc biệt… là cô ấy.”
Trong thư phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Tim tôi đập dồn dập. Victor… anh ấy thực sự từ bỏ rồi sao? Vì tôi?
“Điện hạ!” Giọng Sebas trở nên kích động, cái vẻ cung kính vạn năm không đổi
cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn, để lộ ra bản chất điên cuồng và cố chấp bên
trong: “Sao ngài có thể nói ra những lời như vậy?! Nữ vương đại nhân ân trọng
như núi với ngài! Chính ngài ấy đã tạo ra ngài! Cho ngài tất cả mọi thứ! Sao
ngài có thể vì một ả thế thân cỏn con mà phản bội lại đức tin của mình?! Ngài
quên mất lời thề mà ngài từng quỳ trước ngai vàng của ngài ấy rồi sao?!”
“Ta không quên!” Giọng Victor cũng đột ngột cất cao, mang theo ngọn lửa giận dữ
bị kìm nén: “Ta chưa từng quên ân tình ngài ấy dành cho ta! Nhưng điều đó không
có nghĩa là ta phải dùng mạng sống của một người vô tội khác để trả nợ! Sebas,
ông đi quá giới hạn rồi đấy!”
“Là ngài đã bị che mờ tâm trí!” Sebas rít lên, giọng nói đầy ắp sự oán độc: “Ả
đàn bà tên Elena kia, ả căn bản chẳng phải kiếp sau kiếp trước gì sất! Ả chỉ
là một con trộm đê tiện đánh cắp một tia lửa linh hồn của Nữ vương mà thôi! Chỉ
có dùng máu của ả, linh hồn của ả, mới có thể gọi Nữ vương đại nhân thực sự trở
về! Điện hạ, tỉnh lại đi!”
“Đủ rồi!” Victor đập mạnh tay xuống bàn, phát ra một tiếng động lớn: “Ta đã
quyết định rồi! Chuyện này không cần bàn cãi thêm nữa! Bây giờ, ra ngoài đi!”
Thư phòng lại chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Victor
(mặc dù anh không cần thở, nhưng sự dao động cảm xúc dữ dội vẫn khiến anh có
thói quen làm hành động này).
Rất lâu sau, giọng nói của Sebas mới cất lên âm u, nghe như được tẩm độc, lạnh
lẽo và nguy hiểm.
“Vâng, điện hạ. Như ngài mong muốn.”
Tiếng bước chân vang lên, đi về phía cửa.
Tôi vội vã ép sát người vào tường hơn, nín thở.
Cửa mở, Sebas bước ra.
Lão không rời đi ngay, mà đứng ở cửa, từ từ quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu ấy,
nhìn thẳng tắp, chuẩn xác vào tôi đang trốn trong bóng tối.
Khóe miệng lão, nhếch lên một nụ cười cực kỳ quỷ dị.
Trong nụ cười đó, chứa đầy sự chế giễu, tàn nhẫn, cùng với sự… điên cuồng vì
nắm quyền kiểm soát mọi thứ.
Lão không nói gì, chỉ nhìn tôi thật sâu một cái, rồi quay lưng đi, cái dáng còng
còng biến mất nơi cuối hành lang.
Máu trong người tôi lạnh toát.
Lão biết tôi ở đây! Lão hoàn toàn không quan tâm việc tôi nghe thấy! Hoặc phải
nói là, lão cố tình để cho tôi nghe thấy!
Lão muốn làm gì?!
Một linh cảm chẳng lành mãnh liệt ập đến như sóng thần nhấn chìm tôi.
Sebas bị Victor tước đoạt một phần quyền lực, nhưng lão nhanh chóng khôi phục
lại cái vẻ cung kính phục tùng, cứ như trận cãi vã đêm qua chưa từng xảy ra.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là sự yên bình trước cơn bão.
Bầu không khí giữa tôi và Victor cũng trở nên vi diệu hơn. Anh không còn ép buộc
tôi nữa, mà chỉ dành thời gian ở bên cạnh tôi nhiều nhất có thể, dùng đôi mắt đỏ
ngầu đó lẳng lặng nhìn tôi. Trong ánh mắt đó có tình yêu, có hối hận, nhưng
nhiều hơn là sự… bình thản đến tuyệt vọng.
Anh dường như đang chờ đợi, chờ bản án cuối cùng của tôi.
Còn Sebas, sau khi bị suy yếu quyền lực, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, để
lộ ra những chiếc răng nanh cuối cùng của mình.
Đó là một đêm trăng máu rực rỡ nhất, cả tòa lâu đài đều bao phủ trong luồng ánh
sáng đỏ rực mang điềm gở.
Một tiếng ầm vang dội từ sâu dưới tầng hầm lâu đài truyền tới!
Đó là âm thanh phong ấn cấm địa bị cưỡng chế phá vỡ!
Ngay sau đó, một luồng khí tức khủng khiếp cổ xưa, mục nát, mang theo oán niệm
ngút trời và mùi máu tanh nồng nặc, như núi lửa phun trào từ lòng đất trào lên,
trong nháy mắt càn quét cả tòa lâu đài!
Tiếng còi báo động, tiếng la hét thảm thiết, tiếng kiến trúc sụp đổ, vang lên từ
bốn phương tám hướng!
Sắc mặt Victor biến đổi dữ dội!
“Là Huyết tộc đời đầu! Những kẻ sa ngã bị chính tay mẹ ta phong ấn, chôn vùi
dưới tận cùng cấm địa!” Anh đột ngột quay sang tôi, trong mắt đầy vẻ kinh hãi
và thịnh nộ: “Sebas! Ông ta điên rồi! Ông ta đã mở phong ấn tầng sâu nhất!”
Ầm ầm ——!!
Cả tòa tháp cao rung lắc dữ dội, tường nứt toác, mái vòm sụp đổ!
Victor kéo bật tôi vào lòng, lấy thân mình chắn những tảng đá đang rơi xuống.
“Điện hạ!” Một gã hộ vệ cả người đầy máu lảo đảo lao vào: “Nguy rồi! Ngài
Sebas… lão ta phản bội rồi! Lão ta đã mở cửa cấm địa, dẫn theo bọn chủng loài
cổ đại… đang bao vây điện Ngai Vàng! Lão ta nói… lão ta nói…”
“Lão ta nói cái gì?!” Victor quát lớn.
“Lão ta nói…” Gã hộ vệ ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô cùng khiếp đảm, ánh mắt hắn
chuyển sang tôi: “Lão ta nói, sẽ dùng máu của Thân vương điện hạ và Phu nhân đây
làm vật tế, để nghênh đón Nữ vương Huyết tộc đời đầu… trở về!!”
Mặt Victor nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.
Anh hiểu rồi.
Mục đích thực sự của Sebas, chưa bao giờ là để anh hồi sinh Lilith. Thứ Sebas
muốn hồi sinh, là một Lilith chỉ nghe lệnh của lão, bị lão thao túng! Hoặc nói
đúng hơn, là thứ sức mạnh khủng khiếp đó của Thủy tổ Nữ vương! Lão muốn trở
thành chủ nhân thực sự của thứ sức mạnh đó!
Vì thế, lão còn ngấm ngầm cấu kết với những kẻ sa ngã trong cấm địa!
“Đi!” Victor không chút do dự, ôm ngang eo nhấc bổng tôi lên, cả người hóa thành
một tia chớp đen lao xuống tháp.
“Victor! Bỏ tôi xuống! Tôi tự đi được!” Tôi vùng vẫy.
“Đừng nhúc nhích!” Anh siết chặt cánh tay, giọng trầm và gấp gáp: “Đám chủng
loài cổ đại này thực lực rất mạnh, bất cứ con nào cũng có thể dễ dàng xé xác
em! Chỉ ở bên cạnh tôi, em mới an toàn!”
Anh mang theo tôi, giống như một thanh lưỡi hái đen đúa sắc bén không gì cản
nổi, mở ra một con đường máu thoát khỏi sự vây hãm của vô số chủng loài cổ đại
sống lại cùng lũ ma cà rồng phản nghịch!
Hình thù của đám quái vật cổ đại này rất gớm ghiếc, có con giống dơi khổng lồ,
có con giống như quái vật được chắp vá từ vô số xương cốt, chúng gầm rú, điên
cuồng tấn công mọi sinh vật sống.
Sức mạnh ma thuật hắc ám bùng nổ trên người Victor tạo thành một bức tường phòng
ngự kiên cố không thể phá vỡ, nghiền nát mọi đòn tấn công khi đến gần. Nhưng mỗi
lần tiêu diệt một kẻ địch, mặt anh lại tái đi một phần. Sức mạnh của đám quái
vật cổ đại này, vượt xa ma cà rồng hiện tại.

