Sau đó, tôi nhìn thấy cái ngày phong ấn khe nứt, cái khoảnh khắc cạn kiệt sức
mạnh, lưỡi kiếm lạnh lẽo đâm tới từ sau lưng, và cả khuôn mặt vặn vẹo vì ghen
tuông cùng dã tâm của Sebas.

Mọi ký ức đều quay trở về.

Tôi là Elena, một linh hồn bình thường đến từ thế giới khác. Tôi cũng là Lilith,
Nữ vương Huyết tộc từng thống trị thiên hạ.

“Nghi thức?” Tôi nhìn Sebas, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và châm
biếm. Nụ cười này, thuộc về Lilith: “Sebas, ngươi ẩn nấp ngàn năm, lẽ nào đến cả
những điều cơ bản nhất này cũng không biết sao?”

Giọng nói của tôi đã trở lại bình thường, nhưng mỗi một từ phát ra, đều mang
theo uy nghiêm không thể chối từ.

“Vương quyền của Huyết tộc Thủy tổ, trước nay không cần bất kỳ nghi thức nào để
công nhận. Sự thức tỉnh thực sự, chỉ phụ thuộc vào…” Tôi giơ tay lên, ấn chú
vương miện tỏa sáng lấp lánh, “Ý muốn của ta.”

Mặt Sebas mất sạch máu. Chỗ dựa lớn nhất của lão, chính là những kiến thức mà
lão tự cho là hiểu biết về Huyết tộc đời đầu. Còn bây giờ, nhận thức của lão đã
bị tôi tự tay nghiền nát.

“Không! Ta không tin!” Lão gào lên loạn trí, trong mắt rặt sự điên cuồng: “Lũ
phế vật các ngươi! Lên hết cho ta! Giết ả! Giết bọn chúng! Ta mới là chủ nhân
của các ngươi!”

Lão ra lệnh cho bọn quái vật cổ đại đang quỳ rạp dưới đất.

Thế nhưng, những kẻ sa ngã thời kỳ đầu vừa nãy còn vô cùng hung hãn, lúc này lại
giống như đám chó nhà đã được thuần hóa, chẳng những không tiến lên, mà còn ép
sát cơ thể xuống đất hơn. Thậm chí có vài tên còn bắt đầu phát ra những tiếng
rên rỉ thần phục về phía tôi.

Sự chèn ép tuyệt đối từ sâu trong huyết mạch, là lĩnh vực mà lão ta căn bản
không bao giờ có thể hiểu được.

“Sebas.” Tôi nhìn lão, ánh mắt lạnh như sương giá: “Là ai, khi ngươi sắp bị
thanh tẩy bởi Thánh hỏa, đã xá tội cho ngươi, ban cho ngươi nụ hôn đầu?”

Lão run lên bần bật.

“Lại là ai, sau khi ngươi bộc lộ tài năng quân sự, đã gạt bỏ mọi lời dèm pha,
cất nhắc ngươi lên làm đội trưởng đội thân vệ, ban cho ngươi vinh quang tột
đỉnh?”

Giọng tôi không lớn, nhưng lại như một cây roi, quất mạnh vào linh hồn lão.

“Còn ngươi, đã báo đáp sự tin tưởng của ta thế nào?”

Cơ mặt Sebas co giật dữ dội, lão há miệng, dường như muốn ngụy biện, nhưng lại
chẳng thể phát ra được âm thanh nào.

“Kẻ phản bội.” Tôi lạnh lùng thốt ra ba chữ.

Tôi vươn tay ra, nắm hờ trong không trung.

Sebas lập tức rú lên một tiếng thảm thiết. Huyết năng trong cơ thể lão bắt đầu
bạo động mất kiểm soát, phản lại ý chí của lão, điên cuồng cắn trả lại chính
cơ thể lão.

Cánh tay lão bắt đầu vặn vẹo, hai chân teo tóp lại, da dẻ nứt nẻ từng tấc, rỉ ra
máu đen. Nỗi thống khổ đó, còn mãnh liệt hơn lăng trì xẻo thịt gấp vạn lần.

“A A A —— Nữ vương đại nhân! Xin tha mạng! Tha mạng cho thần! Thần vì ngài! Mọi
việc thần làm đều là vì ngài cả mà!” Lão lăn lộn đau đớn dưới đất, kêu gào khóc
lóc, van xin.

“Vì ta?” Tôi bước đến trước mặt lão, từ trên cao nhìn xuống kẻ đã từng phá hủy
tất cả của tôi: “Không, ngươi chỉ vì cái dã tâm khao khát sức mạnh đáng thương
của bản thân ngươi mà thôi.”

Tôi chầm chậm giơ tay lên, nhắm thẳng vào đầu lão. Chỉ cần tôi khẽ siết tay,
linh hồn đã mục nát ngàn năm này của lão sẽ vĩnh viễn tan thành mây khói.

“Khoan đã!”

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau.

Victor, anh cố gượng lảo đảo đứng lên từ dưới đất. Toàn thân anh nhuốm máu, vết
thương sâu hoắm đến tận xương, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, lê từng bước
đến cạnh tôi.

Tôi nhìn thương tích của anh, tim khẽ thắt lại.

“Để tôi.” Anh nhìn Sebas dưới đất, trong mắt là sự thù hận lạnh lẽo và một sự bi
thống phức tạp: “Ông ta là kẻ phản bội của gia tộc Assamite, phải để tôi, gia
chủ gia tộc Assamite, thực thi gia pháp.”

Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, nhìn sự kiên định không cho phép nghi ngờ
sâu dưới đáy mắt anh, cuối cùng, tôi rút tay về.

“Được.”

Victor từ từ rút thanh kiếm giắt bên hông ra. Đó là một thanh kiếm lá liễu đen
tuyền, trên thân kiếm khắc đầy những câu thần chú cổ đại.

Anh không nhìn Sebas đang kêu gào dưới đất, mà quay đầu sang, nhìn tôi. Trong
đôi mắt đỏ ngầu đó, đong đầy những cảm xúc mãnh liệt và phức tạp: sự cuồng hỉ
khi tìm lại được báu vật đã mất, sự thành kính như đang chuộc tội, và cả một
chút… rụt rè dè dặt sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.

Anh quỳ một gối xuống, không phải quỳ trước Nữ vương Lilith, mà là quỳ trước mặt
tôi.

“Xin lỗi em…”