“Khiến thành tựu của studio này lớn mạnh đến mức ông ấy bắt buộc phải công nhận. Lớn mạnh đến mức nếu ông ấy chèn ép anh, đồng nghĩa với việc ông ấy tự đập nát danh tiếng trong ngành của chính mình.”
Đó là một mục tiêu vô cùng khó khăn.
Nhưng không phải là không thể.
Trong hai tháng tiếp theo, tôi và Chung Dữ bước vào trạng thái làm việc điên cuồng.
Mỗi ngày mở cửa từ 8 giờ sáng, đến 11 giờ đêm mới đóng cửa.
Anh may quần áo, tôi lo phần vận hành.
Tài khoản WeChat tăng từ năm nghìn lên hai mươi ba nghìn người theo dõi.
Series “Lột xác người thường” cập nhật đến tập 12.
Tập hot nhất là thay đổi phong cách cho một cô lao công năm mươi tuổi — Chung Dữ may cho cô một chiếc váy lanh màu đỏ bã trầu, tôi phối cho cô một chiếc khăn quàng cổ và một đôi giày vải canvas.
Trong video, khi cô lao công nhìn thấy mình trong gương, cô đã đưa tay bịt miệng khóc.
Video đó đạt hơn 200.000 lượt xem.
Bình luận được nhiều người thích nhất viết: Ai cũng xứng đáng được mặc một bộ quần áo khiến bản thân mình tỏa sáng.
Dòng bình luận đó là do tôi viết.
Lượng khách hàng ngày một tăng.
Gói dịch vụ tiệc cưới trọn gói của Hỷ Duyệt Thời Quang đã chốt được 6 đơn, giá trị trung bình mỗi đơn là 48.000 tệ.
Ngoài ra, lượng khách lẻ hẹn trực tiếp qua WeChat cũng đạt mức hơn ba mươi đơn mỗi tháng.
Doanh thu tháng vượt qua ngưỡng 350.000 tệ (khoảng hơn 1,2 tỷ VNĐ).
Cửa tiệm bốn mươi mét vuông đã không còn đủ sức chứa.
Chúng tôi chuyển địa điểm.
Vị trí mới nằm trên tầng hai của một căn biệt thự kiểu Tây cổ giữa trung tâm thành phố, rộng một trăm hai mươi mét vuông.
Tầng một là quán cà phê, đi qua cầu thang là lên thẳng studio.
Tiền thuê nhà đắt gấp năm lần chỗ cũ, nhưng hoàn toàn xứng tầm với tệp khách hàng hiện tại.
Ngày chuyển nhà, lúc bê thùng đồ cuối cùng, tôi phát hiện ra một thứ dưới gầm quầy thu ngân của tiệm cũ.
Bó hoa khô đó.
Hoa baby và hoa cát cánh trắng.
Bó hoa đầu tiên Chung Dữ tặng tôi.
Tôi mang nó đến tiệm mới, đặt trên quầy thu ngân mới ở đúng vị trí cũ.
Chung Dữ nhìn thấy, nhưng không nói gì.
Nhưng hôm đó, khi đang giúp tôi treo rèm cửa, anh lôi từ trong túi ra một món đồ rồi móc lên thanh treo rèm.
Một chiếc móc khóa hình quả lựu.
“Cái gì thế?”
“Hái từ cây lựu trong sân nhà mẹ anh đấy. Hồi nhỏ bà khắc cho anh.”
Anh đã treo kỷ vật quý giá nhất của mình trong cửa tiệm mới của chúng tôi.
Tôi đứng dưới chiếc móc khóa hình quả lựu đó, ngẩng lên ngắm nhìn hồi lâu.
“Anh chắc chắn muốn treo nó ở đây chứ?”
“Chắc chắn. Từ nay về sau nơi này chính là nhà.”
Tôi biết, thứ anh nhắc đến không chỉ là studio này.
Tháng đầu tiên sau khi tiệm mới khai trương, có một chuyện hệ trọng đã xảy ra.
Thẩm Khả gọi điện tới, giọng hào hứng hơn bình thường.
“Niệm Niệm, có một cơ hội này. Tuần lễ thời trang thành phố sắp tổ chức một hạng mục đặc biệt dành cho các nhà thiết kế độc lập, chỉ được tham dự theo thư mời, có đúng tám suất thôi. Chị đã đăng ký cho bọn em rồi.”
“Tuần lễ thời trang ạ?”
“Đúng thế. Đơn vị tổ chức là Sở Văn hóa thành phố. Tuần lễ thời trang thường niên của thành phố, trước đây toàn là sân chơi của các thương hiệu lớn. Năm nay mới mở thêm hạng mục cho thiết kế độc lập, tạo cơ hội cho các thương hiệu mới tỏa sáng.”
“Viễn Sơn có tham gia không chị?”
“Chắc chắn rồi. Năm nào Viễn Sơn chẳng là nhà tài trợ chính.”
Tim tôi lỡ một nhịp.
Tổ chức một buổi biểu diễn — ngay trên sân nhà của Viễn Sơn.
“Rủi ro lớn lắm.” Chung Dữ nói.
“Em biết.”
“Nếu chúng ta thua ngay trên sân nhà của ông ấy…”
“Thì không được phép thua.”
“Em lấy đâu ra tự tin thế?”
“Bởi vì thiết kế của anh giỏi hơn ông ấy. Chính anh cũng rõ điều đó mà.”
Anh im lặng ba giây.
“Cần chuẩn bị bao nhiêu bộ?”

