“Choang!”
Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn, năm ngón tay cầm ly rượu của Thương Úc nháy mắt siết chặt lại. Chiếc ly thủy tinh giây tiếp theo vỡ vụn trong không khí, phát ra một tiếng động chói tai.
Cảnh tượng này lập tức làm toàn bộ không khí xôn xao của hội trường im bặt.
“A Úc! Tay của anh!!”
Diệp Thi hoảng hốt chộp lấy cổ tay anh, nhưng lại bị anh hất mạnh ra.
Thương Úc nhíu chặt lông mày, máu tươi từ năm ngón tay rỉ xuống từng giọt.
Lộc Thanh Ninh cô ta sao dám!
Sao cô ta dám không đến dự tiệc sinh nhật của anh, sao cô ta dám đi ngoại tình!
Anh gườm gườm nhìn hai chữ “ngoại tình” trong tin nhắn, khuôn mặt hằn lên sự khó tin.
Rõ ràng cô yêu anh như một con cún nhỏ ngày ngày theo sát phía sau anh, rõ ràng mới mấy tháng trước cô còn mang đầy sự mong chờ mà chuẩn bị quà cho anh.
Dù mọi phụ nữ trên thế giới này có phản bội anh, Lộc Thanh Ninh làm sao nỡ cắm sừng anh chứ?!
Thương Úc tức giận gọi thẳng vào số của cô, nhưng đáp lại chỉ là giọng nữ tổng đài máy móc lặp đi lặp lại một cách lạnh lẽo.
“Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy…”
Lần thứ mười rồi. Anh gọi tròn mười lần, nhưng Lộc Thanh Ninh như cố tình trốn tránh anh, điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy.
Tại sao cái con Lộc Thanh Ninh kia lúc nào cũng phá hỏng chuyện tốt của cô ta cơ chứ.
Diệp Thi thấy vẻ mặt nóng nảy của anh, trong lòng thầm bực tức.
Cô ta tiến lên khoác tay anh, tỏ vẻ thân mật nói:
“A Úc, mặc kệ cô ta đi. Khách khứa đều đợi sốt ruột rồi, chúng ta cứ chơi đùa thỏa thích thôi. Loại hạng bét như cô ta, đến đây lại làm giảm giá trị của anh ấy chứ.”
“Câm mồm!!”
Gân xanh trên trán anh nổi đầy, anh gầm lên cắt ngang lời Diệp Thi, làm tất cả mọi người có mặt đều giật thót tim.
Lúc này Thương Úc đã bị cụm từ “ngoại tình” của Lộc Thanh Ninh làm cho đầu óc choáng váng. Anh chẳng còn màng đến bữa tiệc sinh nhật của mình nữa, quay người đi thẳng ra ngoài.
Diệp Thi thấy vậy, quýnh quáng đạp giày cao gót đuổi theo, bám chặt lấy cánh tay anh chết sống không chịu buông.
“A Úc, anh định đi đâu vậy?! Tiệc sắp bắt đầu rồi mà!”
“Cút!” Anh quay đầu gầm lên, đáy mắt đỏ ngầu.
“Cô còn dám cản tôi!”
Diệp Thi sợ hãi lùi lại chao đảo, trơ mắt nhìn anh đóng sầm cửa rời đi.
Chiếc xe thể thao phóng bạt mạng trong đêm tối. Thương Úc liên tục gọi lại số điện thoại đó, nhưng kết quả vẫn luôn là tắt máy.
Không hiểu tại sao, rõ ràng anh nghĩ người phụ nữ mình yêu nhất là Diệp Thi, nhưng giờ phút này, trong đầu anh tràn ngập khuôn mặt của Lộc Thanh Ninh.
Nụ cười của cô với anh, dáng vẻ cô bị anh bóp eo đè xuống trong ngực khẽ run rẩy, cả vẻ mặt hạnh phúc ôm lấy anh nói lời yêu thương nhất vào sinh nhật năm ngoái…
Lúc này, Thương Úc chợt nhớ lại biểu hiện bất thường của Diệp Thi và Lộc Thanh Ninh vào buổi sáng.
Khi đi ngang qua, anh rõ ràng nghe thấy Lộc Thanh Ninh nói gì mà: Sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Lẽ nào… cô sớm đã quyết định rời xa anh?
“Đáng chết!”
Một dự cảm chẳng lành cuồn cuộn dâng lên. Thương Úc đấm mạnh một cú vào vô lăng, quay ngoắt đầu xe lao vào màn đêm.
**Chương 10**
Chiếc xe thể thao đỗ xịch trước cửa biệt thự, Thương Úc nôn nóng xông vào trong.
Bên trong tối om. Thương Úc bật đèn lên, căn nhà không có gì thay đổi.
Chỉ là đôi dép lê của cô ở lối vào đã biến mất. Trong phòng khách, đồ đạc của Diệp Thi dần bày đầy ra, trong khi dấu vết sinh hoạt của Lộc Thanh Ninh lại đang biến mất từng chút một.
Thương Úc cảm thấy ngực mình như bị nghẹn lại, một cảm giác rất khó tả. Anh bước vào trong, tự nuôi hy vọng rằng Lộc Thanh Ninh chỉ đang ngủ.
Anh như người phát điên, lục tung từng căn phòng một.
Trong phòng tắm, bàn chải đánh răng của cô không còn, trên giá treo khăn chỉ còn lại đồ của anh và Diệp Thi.

