17

Cứng đối cứng, đương nhiên ta không bằng Yến Chinh.

Nhưng kiếp trước võ nghệ của ta là do hắn dạy.

Lúc tỷ thí, Yến Chinh phát hiện ta dùng chiêu thức vô cùng quen thuộc, liền ngẩn ra một thoáng.

Ngay khoảnh khắc hắn kinh ngạc, ta nhanh chóng khống chế hắn.

Tiếng hoan hô toàn sân còn vang dội hơn lúc nãy.

“Hay lắm! Thẩm tiểu thư vậy mà có thể quật ngã tướng quân chúng ta, đúng là thâm tàng bất lộ!”

“Ngày thường tướng quân thao luyện chúng ta nghiêm khắc, hôm nay cuối cùng cũng gặp khắc tinh rồi.”

“…”

Khi cả võ trường vang lên tiếng vỗ tay hết đợt này tới đợt khác, Dung Hình đã tới quân doanh.

Từ xa, hắn nhìn thấy ta giữa đám nam nhân.

Tóc ngắn đi, người bị nắng làm sạm, trên người mặc áo vải ngắn thường thấy của binh sĩ, chẳng còn chút rụt rè nên có của khuê nữ.

Duy chỉ nụ cười trên mặt là rực rỡ lạ thường.

Hắn đứng ngẩn tại chỗ, nhìn ta hào phóng nói cười với mọi người, trong lòng dâng lên vị chua xót dày đặc.

Binh sĩ dẫn hắn tới quân doanh hô một tiếng về phía võ trường, kéo suy nghĩ của hắn trở lại.

“Thẩm tiểu thư, tỷ phu của người tới tìm người!”

18

Nghe hai chữ “tỷ phu”, ta vô thức nhìn theo tiếng gọi.

Nụ cười lập tức cứng lại nơi khóe môi.

Dung Hình đứng trên chỗ cao tựa hồ có chút căng thẳng.

Hắn chỉnh lại vạt áo, gượng cười.

“Thanh Uyên… ta tới đón nàng về nhà.”

Tiểu Ngũ rót trà cho Dung Hình.

Biết hắn là tỷ phu của ta, Tiểu Ngũ rất nhiệt tình.

Hắn thao thao bất tuyệt kể chuyện ta mưu trí phá gian tế, bảo vệ lương thảo quân doanh, như thể người phát hiện gian tế là hắn vậy.

Thực tế, hắn cũng nhờ chuyện này mà lập công.

Hiện giờ hắn là cái đuôi trung thành của ta.

Dung Hình yên lặng nghe, như thể ngày đầu tiên quen biết ta, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Sau khi Tiểu Ngũ lui ra, hắn nhíu mày nói:

“Thanh Uyên, sao nàng có thể vì trốn hôn mà tức giận chạy tới quân doanh? Nàng có biết Hung Nô hung tàn thế nào không? Bọn chúng lột da người làm trống trận. Hơn nữa nơi này toàn là nam nhân, nàng là nữ tử chưa xuất giá lại trà trộn trong quân doanh, mặt mũi Thẩm gia để ở đâu?”

“Ta còn nghe nói nàng và vị tướng quân ở đây quan hệ không cạn. Người có thể làm tướng quân, tuổi tác không biết hơn nàng bao nhiêu vòng. Nàng nhìn bộ dạng mình bây giờ đi, không cần thanh danh nữa sao?”

Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.

Tướng sĩ nơi đây tính tình ngay thẳng.

Khen thì khen, mắng thì mắng.

Không giống loại văn nhân cay nghiệt như Dung Hình, mắng ngươi không biết giữ mình còn phải vòng vo một đống.

“A tỷ ta gần đây thế nào? Tỷ ấy có tới không?”

Dung Hình tránh ánh mắt ta.

“Nàng ấy rất tốt. Nàng ấy ở kinh thành, không tới.”

Hắn muốn uống nước, nhưng vừa nâng chén trà lên, thấy trên mặt nước nổi một tầng bùn, lại nhìn hoàn cảnh đơn sơ của quân doanh, liền đặt xuống.

Lòng hắn lại đau, muốn tới nắm tay ta.

Ta ghê tởm lách người nhảy tránh.

Lúc này ngoài trướng truyền tới giọng Tiểu Ngũ cao vút.

“Thẩm tiểu thư và tỷ phu đang uống trà bên trong!”

Yến Chinh vừa tới, căn trướng âm trầm lập tức sáng bừng.

Ta lập tức nhảy ra sau lưng hắn, khoác lấy tay hắn.

Yến Chinh khó hiểu.

Ta trừng mắt nhìn hắn, nhất quyết không buông.

Dung Hình thấy ánh mắt hai chúng ta quyến luyến, tay lại nắm nhau, lòng chìm xuống hơn nửa.

“Vị này là?”

“Yến Chinh.” Yến Chinh tự báo tên.

19

Nhất thời, Dung Hình không liên hệ chữ Yến trong Yến Chinh với Yến gia kinh thành.

Trong lòng hắn sinh ra một tia khó chịu và bực bội.

Thấy Yến Chinh trẻ tuổi lại anh tuấn, cùng lắm cũng chỉ là một đồn trưởng.

Còn bản thân hắn, cả triều đình người hai mươi tuổi đã giữ quan thất phẩm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lại là cận thần thiên tử, tiền đồ có thể nói vô hạn.

Hắn kiêu ngạo dời mắt đi.

Khi nhìn ta lần nữa, giọng nói thêm mấy phần cứng rắn không cho phép phản bác.

“Đừng hồ nháo nữa. Theo ta về. Hôn sự với Lâm gia vẫn còn có thể xoay chuyển. Nếu nàng không gả Lâm Loan…”

Hắn dừng lại, dường như cũng không biết nên để ta gả cho ai.

Ta gả cho ai, trong lòng hắn đều có chút không vui.

Ta siết chặt tay Yến Chinh, nhìn thẳng Dung Hình.

“Ta đã nói rồi, ta không gả Lâm Loan. Ở đây rất tốt, ta không về.”

“Rất tốt?”

Dung Hình như nghe chuyện cười lớn.

Hắn quét mắt nhìn doanh trướng đơn sơ, ánh mắt rơi lên bộ áo vải bình thường của Yến Chinh không mặc giáp, vẻ khinh miệt không che giấu.

“Thẩm Thanh Uyên, nàng nhìn bộ dạng hiện giờ của mình đi! Trộn lẫn với đám quân hán thô lỗ này, còn lôi lôi kéo kéo. Thanh danh khuê các của nàng, thể diện Thẩm gia, nàng đều không màng sao? Nàng quả thật không biết giữ mình!”

Ta tức đến siết chặt nắm tay, nhưng bị Yến Chinh kéo ra sau.

Yến Chinh mười hai tuổi đã ra trận giết địch, khí thế uy nghiêm trên người khiến Dung Hình vô thức lùi một bước.

“Thứ nhất, tại hạ Yến Chinh, chủ tướng biên quân trấn thủ Lương Châu, chính tam phẩm Trấn Bắc tướng quân.”

Sắc mặt khinh miệt của Dung Hình lập tức trắng bệch.

“Thứ hai, Thẩm cô nương là công thần của quân ta, được toàn quân kính trọng. Đám quân hán thô lỗ trong miệng Dung đại nhân là những nam nhi bảo vệ quốc gia, tắm máu chiến đấu. Dung đại nhân đọc sách thánh hiền, hẳn biết câu người trượng nghĩa thường xuất thân bình thường. Hai chữ tôn trọng, chắc không cần Yến mỗ dạy.”

Mặt Dung Hình lúc xanh lúc đỏ.

“Thứ ba, Thẩm cô nương đi hay ở, do chính nàng quyết. Nếu nàng muốn đi, ta sẽ phái người hộ tống, bảo đảm nàng bình an suốt đường. Nếu nàng muốn ở lại…”

Hắn nắm ngược tay ta, giọng chém đinh chặt sắt:

“Chỉ cần Yến Chinh ta còn ở đây, đại doanh Lương Châu này sẽ có chỗ cho nàng dung thân. Không ai có thể ép nàng làm chuyện nàng không muốn.”

Ngoài trướng, cờ xí bị gió thổi phần phật.

Hòa cùng nhịp tim ta đang đập thình thịch.

Mũi ta cay cay.

Yến Chinh à, ngươi thật biết nói quá, sao cứ luôn nói những lời khiến ta động lòng vậy?

Ta nghịch ngợm véo lòng bàn tay Yến Chinh.

Yến Chinh giả vờ nghiêm chỉnh, nắm ngược tay ta, không cho ta cử động.

Ngay lúc ấy, ngoài trướng truyền tới giọng Tiểu Ngũ đầy kinh hỉ.

Giây sau, mành trướng bị vén lên.

Một giọng nữ sốt ruột vang tới:

“Thanh Uyên!”