“Tôi có việc, phải ra ngoài một chuyến.”

“Ừ.”

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Điều gì phải đến, cuối cùng cũng đến rồi.

***

Một đêm mất ngủ.

Suốt một đêm, Bùi Kính không gửi một tin nhắn, không gọi một cuộc điện thoại nào.

Càng không nhắc đến chuyện ly hôn.

Anh ta giống như bốc hơi khỏi thế giới, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Nếu đổi là trước đây, chắc chắn tôi sẽ hoảng loạn, sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ hèn mọn chờ đợi.

Nhưng bây giờ, tôi vẫn ra đồng như bình thường.

Ươm giống, tưới nước, nhổ cỏ, cho gà ăn, mỗi một việc làm đều mang lại sự vững tâm, khiến tôi vô cùng an lòng.

Đang bận rộn trên bờ ruộng, một người đàn ông mặc vest giày da đi tới:

“Xin chào, xin hỏi cô là Khương Chước phải không?”

“Là tôi.” Tôi đứng thẳng người, lau lớp mồ hôi mỏng trên trán.

“Tôi là giám đốc của Bất động sản Bùi Thị, chúng tôi muốn thầu lại mảnh đất này của cô, giá cả dễ thương lượng.”

Tôi quả quyết từ chối: “Không bán.”

Sắc mặt vị giám đốc kia khó coi:

“Cô Khương, mảnh đất này Bùi tổng của chúng tôi đã nhắm trúng rồi, tốt nhất cô nên——”

“Bùi Đồ hả? Bảo anh ta đích thân tới đây.”

Đối phương còn muốn nói gì đó, tôi đã quay người bỏ đi.

【Không phải là Bùi Đồ thật chứ? Anh trai cùng cha khác mẹ của nam chính, con lai giữa người và sói.】

【Số con nhỏ phiền phức này đỏ thật đấy, Bùi Đồ là tỷ phú nắm giữ huyết mạch kinh tế của đế quốc cơ mà.】

【Nghĩ gì thế? Mắt nhìn người của Bùi Đồ không thấp hơn nam chính đâu, không có chuyện để ý tới cô ta đâu.】

Mặc kệ anh ta là tỷ phú đỉnh cấp cỡ nào, dám cướp đất của tôi, tôi liều mạng cũng phải đánh anh ta thành con husky.

Bận rộn cả ngày, về đến nhà.

Bùi Kính vẫn chưa về.

Ba năm chờ đợi, ba năm mòn mỏi, bỗng nhiên tôi hoàn toàn buông bỏ.

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa dọn đồ chuẩn bị ra đồng, chuông cửa đột ngột vang lên.

Bạch Chỉ Nhu đứng ngoài cửa.

Không còn vẻ ngoan ngoãn ngọt ngào ngày thường, mà giống như một con công xòe đuôi thị uy.

Không đợi tôi mở lời, cô ta đi thẳng vào phòng khách.

“Chắc cô cũng biết rồi nhỉ? Dữ liệu tương thích bị lỗi, cô không phải là bạn đời 100% của anh trai.”

Tôi tựa vào khung cửa, vẻ mặt thản nhiên: “Thế thì sao?”

“Thế nên cô không xứng với anh ấy.” Bạch Chỉ Nhu giọng điệu chói tai, xé toạc mọi lớp ngụy trang, “Bây giờ sự thật đã rõ ràng, biết điều thì chủ động ly hôn cút đi.”

“Anh ta muốn ly hôn, thì bảo anh ta đích thân đến tìm tôi mà nói. Để một người phụ nữ ra mặt ép cung thay mình, cái danh Thống soái Đế quốc này của anh ta, làm cũng vang dội thật đấy.”

Sắc mặt Bạch Chỉ Nhu trong nháy mắt méo mó, chiếc mặt nạ dịu dàng hoàn toàn vỡ nát:

“Cô đừng có không biết điều! Nếu không phải do lỗi tương thích, cô lấy đâu ra cơ hội xách giày cho nhà họ Bùi. Sao? Muốn ăn vạ không đi à?”

“Nhắc lại lần nữa, chính chủ không đến, tôi tuyệt đối không ký.”

Tôi quyết không nhượng bộ nửa bước.

Bạch Chỉ Nhu tức đến run rẩy cả người, trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.

“Được, đã rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy thì đừng trách tôi không khách khí.”

Nói xong, cô ta quay người hậm hực bỏ đi.

【Bé cưng bá khí quá! Phải đuổi cổ cái đứa tu hú chiếm tổ chim khách này đi chứ!】

【Nữ chính đừng có ăn vạ nữa! Mau ly hôn nhường chỗ cho chân mệnh thiên tử thật đi!】

【Lót dép ngồi hóng nữ chính bị thanh trừng triệt để, ra đi tay trắng!】

Tôi chẳng thèm để ý đến bình luận, đến lúc ra đứng trên bờ ruộng, lòng tôi an tâm hơn hẳn.

Căn nhà nhỏ của tôi đã cất nóc xong, hai phòng ngủ một phòng khách có kèm mảnh sân nhỏ, sạch sẽ và ấm cúng.

Hạt giống dưới ruộng đã nhú mầm.

Bầy gà con chạy nhảy tung tăng.

Ngày qua ngày, Bùi Kính vẫn bặt vô âm tín.

Hôm đó, vài chiếc xe sang chạy đến đậu ở đầu bờ ruộng.