“Mẹ thà tin rằng con ghét mẹ, cũng không dám đẩy cánh cửa ấy ra.”

Cuối cùng tôi ôm lấy nó.

Ban đầu nó cứng đờ, hai tay buông thõng bên người.

Rất lâu sau, nó mới từ từ giơ tay lên, nắm lấy áo sau lưng tôi.

Ngày hôm ấy, ngay trong căn phòng ban công ẩm thấp đó, chúng tôi bù lại cái ôm đến muộn sáu năm.

Chương 8

Chiếc rương gỗ và điện thoại cũ trở thành chứng cứ mới.

Sau khi kiểm tra, cảnh sát xác nhận Hứa Mạn đã trong thời gian dài đăng nhập tài khoản của Chu Dữ, giả danh nó để trả lời tin nhắn của tôi.

Chu Thành Hải thì phụ trách chặn bưu kiện và thư từ.

Nếu tách riêng từng chuyện, có vẻ chuyện nào họ cũng có thể gọi là “giáo dục trong gia đình”.

Nhưng khi ghép tất cả lại, đó là một hệ thống kiểm soát hoàn chỉnh.

Họ cắt đứt liên lạc giữa tôi và Chu Dữ, khiến tôi tưởng rằng con không muốn gặp mình.

Sau đó khiến tôi dùng tiền để bù đắp cảm giác tội lỗi.

Đồng thời họ lại nói với Chu Dữ rằng mẹ nó không cần nó, mọi chi phí sinh hoạt đều là nợ.

Tôi càng áy náy thì càng gửi nhiều tiền.

Chu Dữ càng tuyệt vọng thì càng không dám phản kháng.

Hôm hòa giải, thái độ của Chu Thành Hải lần đầu tiên mềm xuống.

Anh ta ngồi đối diện, khuyên tôi rút đơn kiện.

Anh ta nói 960 nghìn không thể trả hết bởi vì:

“Dù sao Chu Dữ cũng từng ăn cơm, từng ở nhà tôi.”

Luật sư đẩy bảng tính sang.

Trong khoản cấp dưỡng cơ bản tám nghìn tệ mỗi tháng, chúng tôi không yêu cầu hoàn trả toàn bộ.

Tòa sẽ xem xét dựa trên chi phí sinh hoạt thực tế của Chu Dữ, lượng việc nhà nó phải làm ở nhà họ Chu và việc tiền lương làm thêm bị lấy đi.

Nhưng các khoản tiền giáo dục bổ sung trong sáu năm, tiền trại mùa đông giả, học thêm giả, viện phí giả và trợ cấp bị nhận thay đều phải giải thích rõ từng khoản.

Chu Thành Hải nhìn bảng tính, gân xanh trên trán nổi lên.

“Các người nhất định phải ép tôi chết mới chịu sao?”

“Không ai ép anh.”

Tôi nói:

“Những khoản tiền này đều là do anh tự tay lấy từng khoản.”

Anh ta đột nhiên quay sang Chu Dữ.

“Tiểu Dữ, hồi nhỏ bố cũng từng tắm cho con, đút cơm cho con.”

“Con thật sự nhẫn tâm nhìn bố ngồi tù sao?”

Các ngón tay Chu Dữ siết chặt.

Tôi không trả lời thay nó.

Cũng không thúc giục.

Rất lâu sau, nó ngẩng đầu lên.

“Bố tắm cho con khi con năm tuổi.”

“Sau đó thì sao?”

“Con sốt bốn mươi độ, bố không cho con gọi mẹ.”

“Hứa Kiêu chỉ bị trầy chút da, nửa đêm bố cũng lái xe đưa anh ấy tới bệnh viện.”

“Bố lấy giấy báo nhập học của con kê chân bàn, bắt con xách hành lý cho Hứa Kiêu.”

“Không phải vì bố từng nuôi con thì bố có quyền phá hủy con.”

Nói xong, nó từ từ thả lỏng nắm tay.

“Con sẽ không xin giảm nhẹ cho bố.”

Hứa Mạn sụp đổ sớm hơn Chu Thành Hải.

Sau khi lệnh bảo toàn tài sản có hiệu lực, một số tài khoản của nhà họ Chu bị phong tỏa, chiếc xe mua hai năm trước cũng không thể sang tên.

Công ty tư vấn du học mãi không nhận được khoản thanh toán cuối nên hủy hợp đồng dịch vụ của Hứa Kiêu.

Hứa Mạn gọi điện cho tôi trước, mắng tôi hủy hoại cả đời con trai bà ta.

Tôi cúp máy.

Bà ta đổi số khác gửi hàng chục tin nhắn.

Bà ta nói Hứa Kiêu chuẩn bị bốn năm chỉ để ra nước ngoài.

Nếu bây giờ không đi được, tất cả bạn học sẽ cười nhạo.

Bà ta nói Chu Dữ học giỏi, học chậm một năm vẫn vào đại học được, tại sao không thể nhường cho anh trai?

Tôi chỉ trả lời một câu:

“Tương lai của Hứa Kiêu phải do người mẹ như bà chịu trách nhiệm.”

“Không nên lấy cuộc đời của một đứa trẻ khác làm bàn đạp.”

Chương 9

Ngày hôm sau, Hứa Kiêu tự tìm tới trường mới của Chu Dữ.

Cậu ta chặn ở cổng trường, ném chiếc đồng hồ vỡ xuống chân Chu Dữ.

“Mày hài lòng chưa?”

“Tao không đi nước ngoài được nữa, bố tao cũng sắp mất việc.”

“Mày giả vờ đáng thương bao nhiêu năm chẳng phải chỉ chờ mẹ mày quay về chống lưng cho mày sao?”