Trên bàn bày la liệt các món ăn, bia mở hết chai này đến chai khác, mọi người đều rất thoải mái.

Từ lúc tham gia dự án đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy Thẩm Trục Dã cởi bỏ áo vest, chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, ngồi trong góc sofa, cầm chai bia cụng thẳng với đội trưởng đội thi công.

Giám đốc thi công hiện trường giơ ly bia ồn ào đòi mời rượi sếp Thẩm, bảo anh ngày nào cũng giám sát công trường, phơi nắng đen hơn cả đám dân công bọn họ, cả góc bàn cười ầm lên.

Tôi cũng uống rượu.

Bị một đám đồng nghiệp luân phiên mời mọc, An An ở bên cạnh lại còn thêm mắm dặm muối, tửu lượng của tôi vốn đã cùi bắp, chưa qua mấy vòng đã choáng váng.

Lúc tàn tiệc, bước chân tôi đã bắt đầu liêu xiêu. An An đã chuồn trước từ đời nào, lúc đi còn nháy mắt với tôi một cái.

App gọi xe của Thẩm Trục Dã hiện thông báo phải đợi hơn 40 người nữa. Anh liếc nhìn điện thoại, rồi ấn tắt màn hình.

“Thôi, đi bộ đưa em về vậy.” Anh nói.

“Đi bộ? Chỗ này cách nhà tôi bốn cây số lận.” Tôi nói chuyện mà lưỡi đã líu lại.

“Thì đi bộ bốn cây số. Tiện thể giã rượu luôn.”

Gió đêm tháng Mười Hai rất lạnh, trên đường đi bộ ven sông chẳng có mấy người.

Anh cởi khăn quàng cổ của mình ra, quàng vào cổ tôi, động tác thuần thục như đã làm vô số lần.

Trên khăn vẫn còn vương nhiệt độ cơ thể anh và mùi hương gỗ thông thoang thoảng.

Tay anh cố ý hay vô ý mà chạm thử lên trán tôi, khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Em uống rượu vào là rất dễ ốm, sau này phải quản cho chặt mới được.”

Hai tay sát lại gần nhau, ngón út của anh sượt qua mu bàn tay tôi. Một lần là tình cờ, hai lần thì chắc chắn là cố ý.

Lần thứ hai, ngón tay anh dứt khoát không giấu giếm nữa, trực tiếp luồn qua kẽ tay tôi rồi từ từ siết chặt lại, như đang chậm rãi khóa lại một chiếc còng.

Tôi khẽ rùng mình một cái trong gió đêm. Hơi rượu bốc lên, lá gan cũng to hơn gấp bội. Tôi dừng bước, anh quay đầu lại nhìn tôi.

“Thẩm Trục Dã,” tôi lên tiếng, giọng nói bị gió sông thổi dạt đi rồi lại tụ về, “Chúng ta kết hôn đi.”

Ba chữ này buột miệng nói ra xong, chính tôi là người sững sờ đầu tiên. Thẩm Trục Dã cũng sững sờ.

Gió sông thổi ào ào, làm rối tung mấy lọn tóc lòa xòa trước trán anh.

Chừng khoảng mười giây, hai chúng tôi không ai nói một lời. Cột đèn bên cạnh kêu rè rè, phía xa xa vẳng lại tiếng còi tàu.

Tôi bụm miệng, cảm thấy cồn đã đốt cháy não mình mất rồi, sao tôi lại có thể nói ra câu như thế chứ…

Nhưng tay anh đã nhúc nhích.

Anh bóp nhẹ cằm tôi, khớp ngón tay tì lên, lực đạo không phải là đang trêu ghẹo, mà là nghiêm túc. Nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào.

Đôi mắt ấy sáng quắc dưới ánh đèn đường, tận sâu trong con ngươi có thứ gì đó bị đè nén từ rất lâu đang sục sôi cuộn trào.

“Em nói lại lần nữa xem.”

“Ờm… Tôi có nói gì đâu, tôi say rồi, tôi nói lung tung đấy.”

“Không được. Nói ra rồi thì em là của anh.” Anh lấy điện thoại từ túi áo khoác ra, mở phần ghi chú, cúi đầu gõ từng chữ từng chữ một.

Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên mặt anh, tôi nhìn thấy dòng chữ anh gõ là:

*”Ngày 14 tháng Mười hai, Ôn Hạ chủ động cầu hôn. Sau tiệc mừng công, đường đi bộ ven sông, nhiệt độ 3 độ C, có gió.”*

Tôi đưa tay ra giành điện thoại của anh: “Anh làm cái gì thế! Tôi cầu hôn bao giờ! Tôi bảo là kết hôn – KẾT HÔN! Hai từ này khác nhau mà!”

Anh ỷ thế chiều cao giơ tay lên tít trên cao, tôi nhảy choi choi mấy cái cũng không với tới, cuối cùng chỉ đành phồng má trừng mắt nhìn anh.

Anh cúi đầu nhìn tôi, khóe miệng từng chút từng chút cong lên. Nụ cười ấy lan từ khóe miệng dần vào tận đáy mắt, giống như được một tin tốt lành đã mong chờ từ rất lâu rất lâu thắp sáng từ trong ra ngoài.