“Đúng là em đã nói câu đó.” Anh quay màn hình điện thoại về phía tôi, lắc lắc, “Nhưng nam chính phía sau nhất định phải là anh.”
***
Khi xe đậu dưới lầu nhà tôi, Thẩm Trục Dã tắt máy nhưng chưa mở khóa cửa xe vội.
Trong xe rất yên tĩnh, lò sưởi vẫn đang phả hơi ấm, radio đang phát một bản nhạc Jazz vô danh nào đó, tiếng kèn saxophone thổi khàn khàn. Anh nắm vô lăng, ngón tay gõ nhẹ hai cái, ánh mắt đậu trên một vệt sáng nhỏ nhoi do đèn đường chiếu rọi bên ngoài cửa sổ.
“Ôn Hạ. Câu mà lúc nãy em nói trên đường…”
“Đã bảo là lời lúc say rồi mà anh còn làm thật…”
“Anh coi là thật đấy.” Anh nghiêng người, khuỷu tay chống lên vô lăng, ngoảnh đầu nhìn tôi, “Từng câu từng chữ em nói anh đều coi là thật. Từ hồi cấp ba cho đến tận bây giờ.”
Bị anh nhìn đến mức lồng ngực nóng rực, tay tôi vô thức sờ tới tay nắm cửa, miệng vẫn còn cố cứng cỏi: “Vậy anh xong đời rồi, cấp ba tôi từng nói anh đánh bóng rổ rất đẹp trai, anh đeo kính cũng rất đẹp trai, anh mặc sơ mi trắng đặc biệt đẹp trai, mấy lời đó anh cũng coi là thật à?”
“Coi là thật hết.” Anh không đổi sắc mặt, “Nên sau đó anh đánh bóng rổ liều mạng hơn bất cứ ai, đeo kính ròng rã suốt ba năm mãi lên đại học mới đổi sang kính áp tròng, đi làm rồi toàn mua áo sơ mi màu trắng.”
Tôi bị cái logic của anh làm cho cạn lời.
Thì ra một người có thể nhớ rõ ràng đến thế những chuyện cũ rích năm xưa, từng điều khoản đưa ra đều liên quan đến tôi.
Tôi đẩy cửa xe ra, gió lạnh lùa vào, thổi tan bớt chút hơi men. Trước khi xuống xe, tôi quay đầu nhìn anh một cái. Anh vẫn đang nhìn tôi, dây an toàn chưa tháo, có vẻ như định đợi đèn phòng tôi sáng lên rồi mới đi.
“Thẩm Trục Dã, anh thích em từ lúc nào vậy?”
Anh ngẫm nghĩ một chút, đèn trần xe chiếu từ trên đỉnh đầu xuống, khiến cả khuôn mặt anh chìm trong một quầng sáng ấm áp, bóng râm của hàng lông mi rủ xuống mí dưới, hơi rung rung.
“Lớp 11, lần đầu tiên em giả vờ đi ngang qua cửa lớp bọn anh. Em giả vờ xem bảng thông báo bên cạnh, nhưng trên bảng dán thông báo thi Olympic Vật lý, em học ban Xã hội, quan tâm cái đó làm gì. Lúc ấy anh đã nghĩ, con bé này diễn dở tệ. Rồi sau khi em đi, anh ngoảnh đầu hỏi thẳng cậu bạn cùng bàn, cô bạn buộc tóc đuôi ngựa vừa đứng ngoài cửa tên là gì.”
“Hôm đó đến phiên anh trực nhật lau bảng. Anh nhớ em mặc áo khoác đồng phục màu xanh rêu, tóc buộc hơi lệch. Lúc đi vì chạy qua ngã rẽ nhanh quá, đuôi tóc vung một cái, đập vào cái hộp tủ cứu hỏa bên cạnh.”
Nói đến đây, anh không nhịn được mỉm cười, “Lúc đó anh thầm nghĩ, cái con bé cứ đâm đầu chạy lung tung này chắc là sợ đau lắm đây.”
Nói xong những lời đó, anh tắt máy xe, đẩy cửa bước xuống, vòng qua đầu xe đi tới phía bên tôi.
Anh đứng trước mặt tôi, hai tay đút trong túi áo măng tô, cúi đầu nhìn tôi.
“Lên nhà đi. Đèn phòng em sáng rồi anh sẽ đi.”
Tôi kiễng chân hôn lên cằm anh một cái.
Anh không nhân cơ hội đó để ôm tôi, cũng không làm nụ hôn sâu thêm, chỉ cụp mắt xuống, dùng ngón cái khẽ cọ qua mu bàn tay tôi.
Tôi quay lưng lên lầu, từng bậc từng bậc cầu thang bước rất nhanh, như sợ mình đi chậm lại sẽ nhịn không được mà quay đầu chạy về bên anh.
Đến chỗ rẽ tầng ba, qua cửa sổ hành lang tôi liếc nhìn ra ngoài.
Xe của anh vẫn đậu dưới lầu.
Anh tựa người vào cửa xe, tay đang xoay xoay thứ gì đó, mãi sau này tôi mới biết đó là lớp bọc thẻ của chiếc vé tàu cũ.
Tôi mở cửa phòng, bật đèn phòng khách.
Anh ngước lên nhìn ô cửa sổ phòng tôi đã sáng đèn ở tầng ba, rồi mở cửa xe ngồi vào trong.
Đèn hậu sáng lên, thứ ánh sáng màu đỏ chầm chậm xa dần trong màn đêm tháng Mười hai.

