Mặt tôi đỏ rần rần từ tận gốc cổ lên tới chân tóc, vội cầm kẹp tài liệu che nửa khuôn mặt, giọng rít qua kẽ răng: “Thẩm Trục Dã anh điên rồi à, trước mặt bao nhiêu phương tiện truyền thông thế này…”

Anh bước xuống từ bục phát biểu, ống tay áo vest cọ qua cổ tay tôi. “Không điên.” Giọng anh ép xuống cực thấp, chỉ đủ để mình tôi nghe thấy, “Là tuyên bố chủ quyền.”

Tối hôm đó, từ vòng bạn bè WeChat, Weibo, nhóm công ty đến nhóm bạn học cấp ba của tôi, tất cả đều bị một tin tức càn quét.

Tin tức lớn nhất trong giới văn hóa sáng tạo Phụng Thành không phải là dự án đoạt giải gì, không phải lãnh đạo thành phố phát biểu bao nhiêu lời, mà là chuyện Tổng giám đốc Văn hóa Trục Dã ngang nhiên tỏ tình tại lễ khai trương.

Trong ảnh chụp màn hình An An gửi, có bài đăng Weibo của một người làm truyền thông, kèm ảnh chụp cảnh Thẩm Trục Dã nhìn tôi tại hiện trường lúc đó, cùng dòng trạng thái vỏn vẹn tám chữ: “Dáng vẻ khi tôi lọt vào mắt xanh của Bên A”.

An An chia sẻ lại và kèm thêm một câu: 【OTP của tôi khóa chết rồi. Chìa khóa tôi ném xuống sông rồi nha.】

Nhóm bạn học cấp ba cũng nổ tung.

Lớp trưởng năm xưa đăng ảnh hiện trường hôm đó lên, tag tôi liên hồi: 【@Ôn Hạ @Thẩm Trục Dã Có tình yêu cuối cùng cũng thuộc về nhau! Tập thể lớp 12A1 xin chúc mừng!!】

Bên dưới là một loạt bình luận “Cuối cùng cũng tới ngày này!”, “Tớ chèo cái thuyền này 5 năm không uổng công mà”, “Ai hồi xưa bảo không có cửa đâu, bị vả mặt đôm đốp rồi nhé”.

Còn có người lôi chuyện cũ mèm ra nhắc lại: “Còn nhớ vụ nhét thư tình vào ngăn bàn thằng béo không hahahahahaha”, kèm theo một đống biểu tượng cười ra nước mắt.

Cậu bạn béo cũng ló mặt: “Tôi đã hy sinh nhiều như vậy, hai người nhất định phải hạnh phúc đấy!”

Trần Độ cũng gửi một tin nhắn: 【Ôn Hạ, lão Thẩm trước lúc theo đuổi cậu, đã gửi một tin nhắn vào nhóm của mấy anh em bọn tôi, tôi chụp màn hình cho cậu xem nhé.】

Trong ảnh chụp màn hình, Thẩm Trục Dã gửi một câu vào nhóm tên là “Chuồng bồ câu”: 【@Tất cả mọi người, sau này đừng ai giới thiệu mối nào cho tôi. Tôi đang theo đuổi người ta rồi. Cô ấy tên là Ôn Hạ. Người tôi thích hồi cấp ba. Bây giờ vẫn vậy.】

Bên dưới có người hỏi: 【Lỡ không theo đuổi được thì sao?】

Thẩm Trục Dã đáp: 【Không được thì cứ theo đuổi tiếp. Theo đuổi cho đến khi cô ấy chịu dừng lại thì thôi.】

Tôi áp điện thoại lên ngực, cười lặng lẽ trong căn phòng lúc đêm khuya rất lâu.

Cười một lúc khóe mắt lại cay cay. Cái thể chất dễ rơi nước mắt này vào những lúc thế này thật là đáng ghét.

Sau đó, tôi mở khung chat với Thẩm Trục Dã.

【Ôn Hạ: Thẩm Trục Dã, em thích anh. Từ cấp ba đến giờ, người em thích vẫn luôn là anh. Cảm ơn anh đã mang bức thư tình tuổi mười bảy trả lại cho em.】

Anh trả lời ngay lập tức bằng một tin nhắn:

【Dã: Chuyện này còn cần em nói sao.】

Ngay sau đó lại bồi thêm một tin nữa: 【Dã: Nhưng mà nghe vẫn thấy bùi tai. Nói nhiều vào. Sau này ngày nào cũng phải nói cho anh nghe.】

Tôi gửi một biểu tượng đảo mắt trắng dã, rồi khóa màn hình điện thoại, vùi mặt vào gối.

Khóe miệng cứ vểnh lên tít tận mang tai, thế nào cũng không đè xuống nổi.

***

Sau này á?

Sau này thì cái tên Thẩm Trục Dã bắt đầu được đà lấn tới.

Hóa ra khi đứng trước người ngoài, anh ta vẫn có thể duy trì chiếc mặt nạ “Sếp Thẩm lạnh lùng, kiềm chế”, bất kể là họp hành hay đàm phán, dẫu đối mặt với đối tác khó nhằn đến đâu vẫn giữ được sắc mặt không đổi, cười nói vui vẻ.

Nhưng hễ gỡ mặt nạ xuống, bên trong đích thị là một con sói bị bỏ đói suốt 5 năm.

À không, nói chính xác hơn là một cỗ máy AI chuyên dùng để công lược Ôn Hạ mới phải.

Tất cả những đòn tấn công đều đánh chính xác vào điểm yếu chí mạng nhất, không thừa thãi một động tác nào.