ta chốn chốn ganh đua với tức phụ, thèm khát cái danh chủ mẫu, tức phụ cũng chỉ gọi ả đến trước mặt, uyển chuyển nhắc nhở ả về luật pháp triều đình mà thôi.”
Ta nhìn bà mẫu, gằn từng chữ: “Dám hỏi bà mẫu, đây gọi là ‘Đố kị’ sao?”
Sắc mặt bà mẫu đã khó coi đến cực điểm.
“Về phần ‘Khẩu thiệt’, ‘Đạo thiết’, ‘Ác tật’, tức phụ một điều cũng không dính.” Ta chỉnh lại tư thế quỳ, “Thất xuất chi điều, tức phụ chưa từng phạm phải bất kỳ điều nào. Về lễ pháp, tức phụ không sai. Về quy củ, tức phụ cũng chẳng có lỗi.”
“Ngược lại, tức phụ muốn hỏi một câu.”
Ta chuyển mắt nhìn Chu Nguyên.
Hắn từ lúc ta mở miệng thốt ra câu đầu tiên liền không nhúc nhích.
Nhẫn ban chỉ cũng chẳng buồn miết, ghế tựa cũng chẳng thiết dựa, cả người như bị ghim chặt ở đó.
“Phu quân nói thiếp thân ‘chi li tính toán’ ‘tâm ngực hẹp hòi’, nói thiếp thân ‘không còn giống như xưa nữa’.” Ta bình tĩnh đối thị cùng hắn, “Vậy thiếp thân cũng muốn hỏi phu quân, noãn các thuộc về tư sản của thiếp thân, thiếp thân không cho mượn, chính là tâm ngực hẹp hòi sao? Liễu Cầm mượn đồ của thiếp thân từ trước đến nay không trả, thiếp thân bảo ả trả lại, chính là chi li tính toán sao?”
“Phu quân lấy giá trang của thiếp thân bù đắp vào các khoản chi dụng thứ vụ, đem trang tử bồi giá của thiếp thân dời đi làm việc khác, rước hết viện thiếp thất này đến viện thiếp thất nọ, thiếp thân mỗi một lần đều ‘đại độ’.”
“Xin hỏi phu quân, thiếp thân phải ‘đại độ’ đến nhường nào, mới gọi là hợp cách? Đem toàn bộ của hồi môn sung công? Đem chính viện cũng nhường ra? Đem cái ghế chủ mẫu cũng chắp tay nhường nốt?”
Yết hầu Chu Nguyên lăn lộn một chặp, không thể cất lời hồi đáp.
“Phu quân lại mở miệng ngậm miệng nói thiếp thân thay đổi rồi. Trở nên hay ghen ghét không dung được người, không đủ đại độ, tâm ngực hẹp hòi, chi li tính toán.”
“Ba ngày nay, thiếp thân vẫn luôn suy ngẫm. Thiếp thân quả thực đã thay đổi, cái nàng Lý Oánh Nguyệt thiện lương hào phóng, thần thái phi dương trước kia sao lại không còn nữa? Cứ nhiên lại trở nên hay ghen tuông, không dung người, còn chi li tính toán. Thiếp thân nghĩ đi nghĩ lại, ắt hẳn là phong thủy Chu gia không lợi cho thiếp thân, phu quân ngài lại khắc thiếp thân. Mới khiến thiếp thân biến đổi bộ dáng.”
“Mấy năm nay, thiếp thân ngày càng không vui vẻ, nhìn thấy phu quân là thấy buồn nôn. Nhìn thấy bộ dạng làm bộ làm tịch của Liễu thị, trong lòng dâng lên buồn bực. Nhìn thấy khuôn mặt này của phu quân, tự đáy lòng đã thấy phát ói, thế nào cũng đè nén không nổi.”
Bà mẫu rốt cuộc hoàn hồn, giọng nói sắc nhọn chói tai: “Phản rồi! Phản rồi! Ngươi, ngươi—— ngươi đây là muốn xé rách mặt với nhà chồng? Phụ mẫu ngươi đều đã mất, ca ca ngươi đắc tội Tiên đế, mới vừa hồi kinh thuật chức, muốn mưu cầu một vị trí tốt, còn phải ỷ lại vào Chu gia chúng ta. Ngươi lấy cái gì để khiêu chiến chúng ta?”
Câu này nói ra vừa ác độc vừa thẳng thừng.
Huynh trưởng vừa mới vào kinh, vẫn đang trong giai đoạn thuật chức. Có xin được chức vụ tốt hay không, quả thực cần Chu gia xuất lực.
Ta chỉ đành mặc cho họ tùy ý nắn bóp.
Đây chính là sự ỷ thế khiến bà ta dám cho Liễu Cầm tiến môn, dám dung túng Liễu Cầm đè đầu cưỡi cổ ta, dám danh chính ngôn thuận chiếm đoạt noãn các của ta.
Ta không hề nổi giận, ngược lại còn cười.
“Bà mẫu nói đúng, huynh trưởng ta bị biếm, Lý gia quả thực không bằng như xưa.” Ta đứng lên, phủi lớp bụi trên váy, ngẩng cao đầu, “Thế nhưng bà mẫu đã quên mất một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Huynh trưởng ta là bị biếm chức ra khỏi Kinh, chứ không phải bị bãi quan cách chức. Huynh ấy ở ngoài năm năm, khảo hạch ưu việt, chiếu theo đó vẫn có thể trở lại. Phụ thân——”

