VĂN ÁN:
Tôi bị dị ứng với hôn nhân, nhưng lại khao khát có một đứa con hoàn hảo.
Vì vậy tôi nhắm vào cấp trên trực tiếp của mình — Hoắc Vân Đình, người được mệnh danh là “hormone biết đi”.
Sau khi đạt được mục đích, tôi nộp đơn xin nghỉ việc, lý do là:
[Tôi bị dị ứng với tiền, lương công ty quá cao, tôi sợ đột tử.]
Năm năm sau, con trai tôi đánh bạn trong nhà trẻ, tôi bị cô giáo mời đến gặp phụ huynh của đối phương, không ngờ lại là Hoắc Vân Đình.
Nhìn hai cậu nhóc giống nhau như đúc, anh ta cười khẽ.
Hôm sau, anh ta liền chuyển đến căn hộ đối diện nhà tôi, dùng đồ ăn ngon và đồ chơi để lấy lòng con tôi, chỉ vài ngày đã khiến thằng bé khóc lóc đòi ba.
Nửa đêm, anh ta dồn tôi vào góc tường, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai tôi:
“Giang Thời Vũ, nghe nói em bị dị ứng với tiền?”
Tôi giả vờ bình tĩnh: “Thì sao?”
Anh ta bật cười, móc ra một chiếc thẻ đen nhét vào tay tôi:
“Vậy thì hay rồi, anh có khối tài sản hàng ngàn tỷ, cả đời này em đừng hòng thoát. Để anh ‘chữa trị’ cho em.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BGKk5tpxI

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.