CHỒNG CŨ DAI NHƯ ĐỈA, CHIÊU TRÒ NỐI TIẾP CHIÊU TRÒ

CHỒNG CŨ DAI NHƯ ĐỈA, CHIÊU TRÒ NỐI TIẾP CHIÊU TRÒ

VĂN ÁN:

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Cố Trì đến nhanh, đi cũng nhanh.

Bắt đầu bằng một cái nhìn là yêu, kết thúc bằng một cuộc hôn nhân chớp nhoáng.

Lãng mạn ghê, nhưng cũng thật tầm thường.

Anh ta rất bận.

Đến mức muốn ly hôn cũng phải đặt lịch trước.

Thời gian chờ ly hôn vừa hết, chỉ cần có mặt nửa tiếng là xong, trợ lý của anh ta còn suýt nữa giúp anh ký luôn.

Trong thời gian “chờ suy nghĩ lại”, tôi đã thu dọn đồ đạc gọn ghẽ, giấy tờ vừa đến tay là tôi lập tức rời đi không một chút do dự.

Chưa đầy ba ngày sau, tôi bắt đầu đăng vài câu văn bi lụy lên vòng bạn bè.

Tôi biết, Cố Trì không có thời gian để xem vòng bạn bè của tôi.

Kết hôn hai năm, chưa từng một lần nhấn “thích”, sao có thể xem.

Anh ta viện cớ bận, nói chẳng bao giờ vào xem.

Vậy nên tôi cũng chẳng cần chặn anh ta làm gì.

Vì chúng tôi vốn chẳng có bao nhiêu bạn chung, do làm việc trong các lĩnh vực khác nhau.

Ly hôn rồi, tâm trạng tồi tệ, ăn gì cũng không thấy ngon.

Lại còn hay buồn nôn.

Đồng nghiệp tưởng tôi ăn nhầm gì đó, rất nhiệt tình mang cho tôi thuốc tiêu hóa.

May mà tôi vốn có cái dạ dày yếu từ trước, nên mọi người chẳng ai nghi ngờ gì.

Tôi rất sợ uống thuốc, lại không giỏi nuốt, vừa đổ thuốc ra thấy nó đen sì lại không có lớp bọc đường, tôi càng buồn nôn dữ dội.

Cảm ơn đồng nghiệp xong, tôi liền đổ thuốc xuống cống.

Trong lòng vốn đã không muốn uống, cảm giác cứ thấy là lạ.

Trên đường về nhà, tôi tạt vào hiệu thuốc ven đường, mua ba que thử thai.

Tại sao là ba que ư?

Vì tôi luôn thích số 3, tin vào chuyện “xui cũng không quá ba lần”.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]