ĐÔI GIÀY ĐỎ NĂM ẤY

ĐÔI GIÀY ĐỎ NĂM ẤY

VĂN ÁN:

Mùa đông năm đó, có người bỏ một đứa bé gái trước cửa nhà tôi.

Ông nhà tôi, ông Chu, phát hiện ra khi ra ngoài đổ tro bếp. Ông cầm cái hốt rác, đứng sững ở cửa rồi quay lại gọi: “Tú Mai, bà ra xem này.”

Tôi lau tay bước ra thì thấy một con bé đang ngồi xổm bên ngưỡng cửa.

Nó mặc một chiếc áo bông của người lớn, ống tay áo xắn lên mấy vòng, lộ ra cổ tay gầy guộc như một cành củi khô. Đôi giày nó đi không cùng đôi — một chiếc nhung tăm đỏ, một chiếc vải đen, đều là kiểu của nam. Mặt mũi con bé sạch sẽ, tóc tai cũng được chải chuốt, có vẻ như được ai đó chăm chút kỹ càng trước khi đem bỏ.

Nó không khóc.

Điều này khiến tôi chú ý đến nó hơn. Chuyện trẻ con trong làng bị đem cho hay bỏ rơi không phải là hiếm, nhưng đa số đều khóc lóc thảm thiết, gào đến khản cả cổ mới bị kéo đi. Còn con bé này thì không. Nó cứ ngồi xổm ở đó, hai tay thu trong ống tay áo, trông như một người lớn thu nhỏ.

Ông Chu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.

Con bé nhìn ông Chu, rồi đột nhiên nói một câu:

“Cháu ăn ít lắm.”

Giọng nó không lớn, như thể sợ làm phiền ai đó.

Tay ông Chu siết chặt trên đầu gối. Tôi thấy yết hầu ông chuyển động, rồi ông đưa tay bế thốc con bé lên. Con bé nhẹ bẫng như một bao cám, dưới lớp áo bông rộng thùng thình, chẳng biết là do áo quá to hay do người quá nhỏ.

Ông quay lại nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.

Tôi nói: “Nhìn tôi làm gì, bế vào nhà đi, ngoài này lạnh.”

Đó là ngày đầu tiên Chu Chiêu Đệ đến nhà tôi.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]