CÔ ĐẶC NHIỆM VÀ TỔNG TÀI LẠNH LÙNG

CÔ ĐẶC NHIỆM VÀ TỔNG TÀI LẠNH LÙNG
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Hiện đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

Chủ nhật tuần trước, tôi vừa đi làm nhiệm vụ về thì nhận được điện thoại của chị gái, nhờ tôi đi đón cháu trai tan học, tiện thể mở tiệc mừng công rửa bụi trần cho tôi. Ai dè lúc tôi vừa tới trường thì thấy cháu mình cùng một cậu bé khác đang bị một đám du côn dồn vào nhà vệ sinh đánh hội đồng!

Á à, tôi làm cảnh sát đặc nhiệm, thế mà cháu trai nhà mình lại bị người ta bắt nạt thế này à?

Có thể nhẫn nhịn nhưng chuyện này thì không!

Thế là tôi xắn tay áo, lao thẳng vào nhà vệ sinh nam!

……

Nửa tiếng sau, tôi xách cổ hai “con gà rù” đi ra.

Miệng không ngừng mắng mỏ: “Nhát! Đồ nhát cáy! Người ta đánh, hai đứa không biết đánh lại à?! Cứ đứng im chịu đòn thế hả?! Mặt mũi của Vương Gia Hân này bị hai đứa làm mất hết rồi!”

Tôi chửi đến mức giận sôi máu, nhưng lại không để ý cậu bé “gà rù” bên tay phải đang không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi, cứ như đang quan sát một mô hình giảng dạy nào đó…

**1**

Lý Hạo rụt cổ: “Dì út, tụi nó đông người…”

“Đông người thì sợ à? Mấy thế võ dì dạy cháu vứt cho chó gặm rồi sao?” Tôi gõ vào trán thằng bé, “Không dám đánh, thì không biết chạy à? Không biết la lên hả? Cứ đứng đực ra đó làm bao cát à?”

Lý Hạo im bặt.

Tôi quay sang cậu bé kia.

Cậu bé này còn gầy hơn cả Lý Hạo, da rất trắng, đôi mắt sau cặp kính cận đang tĩnh lặng nhìn tôi.

Trên mặt có vết thương, nhưng biểu cảm lại rất bình thản, thậm chí có chút… tập trung?

“Cháu không sao chứ?” Tôi hỏi.

Cậu bé lắc đầu, vẫn nhìn tôi, rồi khẽ nói: “Đòn chị vừa dùng, là kỹ thuật bẻ khớp trong thuật cầm nã, biến chiêu của thức thứ ba.”

Tôi sững sờ.

Thằng nhóc này, vừa bị đánh tơi bời, giờ lại đi thảo luận chiêu thức võ thuật với tôi?

“Cháu từng học võ à?” Tôi hỏi.

“Cháu đọc trong sách.” Cậu bé đẩy gọng kính, “Nhìn thực tế, nhanh hơn nhiều.”

Tôi cạn lời.

“Thôi được rồi, ra ngoài trước đã.”

Tôi xách hai đứa đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua mấy tên nằm bẹp dưới đất, tôi khựng lại, cúi xuống nhìn tên tóc vàng:

“Còn để tao thấy tụi mày bắt nạt người khác, lần sau tao bẻ không chỉ là cổ tay đâu. Nghe rõ chưa?”

Tên tóc vàng ôm cánh tay, hoảng sợ gật đầu.

Ra khỏi nhà vệ sinh, ánh tà dương hơi chói mắt.

Tôi xếp hai thằng nhóc đứng dựa vào tường, hai tay chống hông, bắt đầu lên lớp.

“Nghe đây, sau này gặp phải chuyện thế này, thứ nhất, không được sợ, càng sợ chúng nó càng làm tới. Thứ hai, tìm cơ hội bỏ chạy, chạy ra chỗ đông người, gọi thầy cô gọi bảo vệ. Thứ ba, chạy không thoát thì đánh, nhắm thẳng vào chỗ hiểm mà phang, đừng nương tay, có chuyện gì dì chịu trách nhiệm!”

Tôi càng nói càng hăng: “Đặc biệt là cháu đấy Lý Hạo! Cháu trai của Vương Gia Hân mà để người ta đè ra nhà vệ sinh đánh không dám đánh trả? Mặt mũi dì biết để đâu hả?”

Lý Hạo sắp khóc tới nơi: “Dì út, cháu sai rồi…”

Cậu bé bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: “Lúc chị đánh người, nhịp thở không hề bị rối, trọng tâm luôn rất vững. Chị từng được huấn luyện chuyên nghiệp đúng không?”

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]