GIẢ CÂM BẢY NĂM NGHE HẾT BÍ MẬT HẬU CUNG, TA VỪA MỞ MIỆNG, PHỤ HOÀNG CẶN BÃ ĐÃ HOẢNG RỒI

GIẢ CÂM BẢY NĂM NGHE HẾT BÍ MẬT HẬU CUNG, TA VỪA MỞ MIỆNG, PHỤ HOÀNG CẶN BÃ ĐÃ HOẢNG RỒI

VĂN ÁN:

Đến năm bảy tuổi, ta mới biết nói.

Nói chính xác thì không phải không biết, mà là không muốn.

Người trong cung nói chuyện ồn ào quá.

Mẫu hậu ngày nào cũng thở dài trong Phượng Nghi cung. Ngự y của Thái y viện đổi hết lứa này đến lứa khác, nhưng chẳng ai trị khỏi “chứng câm” của ta.

Mỗi khi Đức phi đi ngang qua Phượng Nghi cung, nàng ta luôn như vô tình nhắc một câu:

“Hoàng hậu nương nương, hôm nay Thất công chúa đã khá hơn chút nào chưa? Bổn cung mới được một vị thuốc, nghe nói rất có kỳ hiệu với bệnh cổ họng.”

Mẫu hậu mỉm cười cảm tạ nàng ta.

Đợi Đức phi đi rồi, ma ma bên cạnh mẫu hậu mắng một câu:

“Hảo tâm gì chứ, rõ ràng là đến xem trò cười.”

Mẫu hậu không nói gì, chỉ ôm ta chặt hơn.

Ta rúc trong lòng mẫu hậu, nghe tiếng tim người đập, rất nhanh, rất loạn.

Năm ta ba tuổi, phụ hoàng mở yến ở Ngự Hoa viên, bảo tất cả hoàng tử công chúa đọc thơ.

Tam hoàng huynh đọc một bài “Tương Tiến Tửu”, phụ hoàng long nhan đại duyệt, ban thưởng một khối nghiên Đoan thượng hạng.

Ngũ hoàng tỷ gảy một khúc “Cao Sơn Lưu Thủy”, phụ hoàng khen nàng thông tuệ, ban một đôi vòng phỉ thúy.

Đến lượt ta, cả yến tiệc yên lặng.

Đức phi cười nhẹ.

“Thất công chúa còn nhỏ, chi bằng miễn đi.”

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]
Đọc tiếp