Tôi nấu ăn cho người hàng xóm bại liệt 78 tuổi suốt 16 năm, khi giải tỏa đền bù bà ấy cho họ hàng toàn bộ 13 triệu tệ , tôi không nói gì, một tuần sau tôi nhận được 5 tin nhắn từ ngân hàng.**
“Tô Niệm, cô hầu hạ mẹ tôi 16 năm, đến cuối cùng chẳng xơ múi được đồng cắc nào, trong lòng chắc khó chịu lắm nhỉ?”
Con trai cả của nhà họ Chu là Chu Kiến Quốc đứng trước cửa ban giải tỏa đền bù, tay cầm tờ thỏa thuận bồi thường, cười đến mức nếp nhăn trên mặt xô hết vào nhau.
Phía sau ông ta là cô con gái thứ hai Chu Tú Lan, con trai thứ ba Chu Kiến Quân, và mấy người họ hàng xa mà tôi chẳng gọi nổi tên.
Một đám người vây quanh tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê.
Tôi không nói gì.
Chu Tú Lan bước tới, vỗ vai tôi, giọng điệu mang đậm vẻ ban phát: “Tiểu Tô à, cô cũng đừng trách chúng tôi. Bà cụ lớn tuổi rồi, đầu óc lẩm cẩm, số tiền này đưa cho nhà chúng tôi cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao chúng tôi cũng là con ruột, cô chỉ là người dưng, hầu hạ bà ấy chừng ấy năm cũng coi như là tích đức đi.”
Tôi vẫn không nói gì.
Chu Kiến Quân xua tay mất kiên nhẫn: “Nói nhảm với cô ta làm gì? Đi thôi đi thôi, tối nay cả nhà mình đi ăn mừng thật linh đình.”
Lúc bọn họ quay người rời đi, Chu Kiến Quốc ngoảnh lại nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng họ khuất dần nơi góc phố.
Gió thổi qua, hơi lạnh.
Tôi cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay này 16 năm qua đã nấu bao nhiêu bữa cơm, giặt bao nhiêu lần quần áo, lau người bao nhiêu bận, chính tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.